Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Những Khoảng-trống, Mà Không-trống !

23 Tháng Ba 202215:37(Xem: 3266)
Những Khoảng-trống, Mà Không-trống !

Những Khoảng-trống, Mà Không-trống !

Huệ Trân

 khoang trong

           

 Tiếng chuông điểm dứt Bát Nhã Tâm Kinh như hoà vào không gian tĩnh lặng khiến làn gió thoảng qua cũng dịu dàng ngân theo lời kinh vi diệu “ … Sắc tức thị khôngKhông tức thị sắc …”

Gió chỉ kịp nghe như vậy vì gió còn tiếp tục bay xa. Nhưng âm thanh không chỉ ngân theo tiếng chuông gia trì, mà gió ngỡ như tiếng đại hồng chung thỉnh lên mỗi sớm mai mới khiến gió thêm năng lượng, nâng những cánh diều đang la đà, lướt gió mà lên cao, vượt non ngàn, qua mây trắng …

Ba nghiệp lắng thanh tịnh

Gửi lòng theo tiếng chuông

Nguyện người nghe tỉnh thức

Vượt thoát nẻo đau buồn.

Công phu sáng chủ nhật, hành trì theo Nhật Tụng Thiền Môn Làng Mai có thời tụng kinh Hải Đảo Tự Thân. Kinh được kết tập khi Đức Thế Tôn và tăng đoàn dừng bước trong khu Vườn Xoài bên bờ sông Bạt Đà La, thuộc vương quốc Ma Kiệt Đà. Hôm đó là ngày rằm và là thời điểm hai tôn giả Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên vừa nhập diệt không lâu!

 Sau khi trải toạ cụ, ngồi trước đại chúngĐức Thế Tôn đưa mắt quan sát rồi nhẹ nhàng cất tiếng:

“Nhìn đại chúng hôm nay, tôi thấy một khoảng trống lớn. Đó là vì hai thầy Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên đã nhập Niết Bàn. Trong phái đoàn Thanh Văn của chúng ta, hai vị Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên là những người có tài năng đầy đủ nhất về các phương tiện thuyết pháp, khuyên bảo, dạy dỗ và biện thuyết” (*)

Đức Thế Tôn thở thật sâu, rồi nói tiếp, chậm rãi hơn, như để thính chúng thấm được từng lời:

“Các vị đừng vì sự kiện hai thầy Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên nhập diệt mà ưu sầu, khổ não! Một cây đại thụ thì có đủ rễ, thân, lá, cành, hoa và quả sum suê tươi tốt, nhưng chúng ta biết, những nhánh lớn sẽ bị tàn lụi và gãy trước  những nhánh nhỏ. Cũng như trên dãy núi châu báu kia, đỉnh cao nhất là đỉnh sẽ sụp đổ trước. Muốn cho chúng còn hoài mà không hoại diệt là chuyện không thể  xảy ra! “ (*)

Đức Thế Tôn lại nhìn khắp đại chúng, như nhận ra vẻ ưu sầu đang chuyển hoá, những hạt lệ nhớ thương đang ngừng rơi; và Cha Lành ân cần dạy tiếp:

“Vì vậy quý vị phải thực tập làm Hải Đảo Tự Thân, quay về nơi hải đảo tự thân để nương tựa nơi hải đảo tự thân, quay về nơi Hải Đảo Chánh Pháp để nương tựa nơi hải đảo chánh pháp mà không nương tựa vào một hải đảo nào khác …”(*)

Những lời Đức Thế Tôn chỉ dạy và an ủi đại chúng trong đêm trăng rằm đó đã khai mở trong tâm thính chúng những điều mầu nhiệm.

Những nhánh lớn, theo luật vô thường mà hoại diệt trước, nhưng đại thụ vẫn còn đây! Chính những nhánh lớn vừa biến đi, đã và đang góp sức bồi dưỡng những nhánh nhỏ xanh tươi để đại thụ vững vàng với thời giankhông gian. Những nhánh nhỏ hôm nay cũng sẽ lớn dần, cũng đi vào chu kỳ không còn hiện hữu nơi sắc thân, nhưng quán chiếu giòng sinh diệt thì những nhánh lớn rơi xuống, thực ra chưa từng rời đại thụ vì chủng tử vẫn rạt rào nơi những mầm non đang vươn lên!

Quay về nơi Hải Đảo Chánh Phápquay về nơi Hải Đảo Tự Thân để cảm nhận được sự kỳ diệu nhiệm mầu là Đạo Phật vẫn còn đây, Chư Phật, Chư Bồ Tát vẫn còn đây. Tiếng đại hồng chung ngân vang mỗi sáng vẫn theo gió, tải rộng âm thanh Giáo Pháp tới núi cao rừng thẳm để chúng sanh nương theo mà giảm thiểu khổ đau, tìm đường giác ngộ …

Hai mươi sáu thế kỷ qua, bao nhiêu nhánh lớn đã biến diệt nhưng đại thụ còn đây, nào có khoảng trống nào đâu! Người con Phật nương lời Cha Lành mà quán chiếu sẽ thấy được những Khoảng-Trống mà thực Không-Trống.

Hai mươi sáu thế kỷ qua, dù từng gặp nghịch duyên thử thách, những pháp hội vẫn tuỳ duyên tiếp diễn qua mọi thời gian, dưới mọi hình thức phù hợp với căn cơ chúng sanh.

 Có phải đó là Linh Sơn pháp hội vẫn còn đây, khai tam mà hiển nhất?

Đồng tâm đồng nguyện tự cảm nhận nhau mà tìm đến, tạo lập không gian chánh báo theo khả năng, để cùng nhau hành trì.

Có phải đó là Venuvana ( TV Trúc Lâm), Jetavana (TV Kỳ Viên), Kudagarasala (TV Trùng Các), Isipatana (TV Lộc Uyển) ..v..v.. thời xưa vẫn còn đây?

Nào có khoảng-trống nào đâu!

Chỉ là những chuyển hoá, những tiếp nối.

Ôi, những chuyển hoá, những tiếp nối chưa từng ngưng vun bồi niềm tin yêu, như ánh dương toả rạng mỗi sáng cho muôn hoa bừng nở. như vầng mây đang chuyển thành mưa cho muôn rễ đâm chồi, nảy lộc!

Đám mây không bao giờ chết!

Đám mây chỉ đang chuyển thành mưa!

Mưa bồi dưỡng đất mầu để cây lại hiến tặng hoa trái cho đời!

Kinh bạch Giác Linh Thầy

Chúng con đang ngồi đây, tại Deer Park Monastery, trước bàn linh có di ảnh Thầy trong Lễ Chung Thất của Thầy ngày 13 tháng 3 năm 2022.

Chúng con biết Thầy không còn hiện diện qua thân tứ đại nhưng không ai trong các con của Thầy không cảm nhận sâu sắc là Thầy Vẫn Còn Đây, vẫn trong không gian Làng Mai khắp năm châu, nơi chúng con từng được quây quần quanh Thầy, được Thầy ân cần chỉ dạy, chăm sóc, để mỗi cá nhân phải chuyên cần thực tậpthiết lập được hải đảo tự thân mà quay về nương tựa. Chỉ nơi hải đảo đó chúng ta mới không bất ngờ bị xô đẩy, bị gục ngã, vì nơi đó không có khoảng-trống ! Nơi đó luôn có Chánh Pháp mà chúng ta từng thực tập.

Kính bạch Giác Linh Thầy

Chúng con quá hạnh phúc, vì luôn nhận được tình thương trực tiếp từ Thầy qua lời nhắc nhở từ những việc đơn sơ. Như, chỉ là buổi thiền hành leo núi, Thầy cũng dặn dò: “Nếu các con có lên núi sinh hoạt thì ngồi chung với nhau, ăn sáng với nhau và pháp đàm với nhau trên cùng một tảng đá. Ngồi để thấy tất cả đều là anh chị em trong một nhà và để chỉ nói với nhau bằng những lời thương yêu … Thầy ôm tất cả các con…” (**)

Thầy cũng di chuyển khắp nơi, chẳng quản xa gần, theo lời thỉnh mời của nhu cầu tu họcVậy mà trên những chặng đường đó, Thầy vẫn có thì giờ cho chúng con. Như, từ chùa Sùng Phúc, Hà Nội: “Hôm qua, ngồi trên võng bên cạnh thất, Thầy thấy rõ là dù đang ở đâu, các con cũng đang tiếp nối Thầy, bằng cách này hay cách khác. Nơi nào có con ngồi thì có Thầy ngồi, nơi nào có con thở thì có Thầy thở, nơi nào có con đi thì có Thầy đi, nơi nào có con mỉm cười thì có Thầy mỉm cười …” (**)

Ôi, tình thương vô biên, tặng phẩm vô cùng Thầy đã và đang cho chúng con đang choáng ngợp nơi nơi! Nghĩa thầy trò, tình huynh đệ luôn được nuôi dưỡng bằng mật ngọt trong trái tim Hiểu và Thương là những gì không sức mạnh nào bên ngoài tàn phá hoặc cướp đoạt được!

Thầy kính thương của chúng con,

 của muôn người đủ duyên gặp Chánh Pháp,

Đất trời còn phảng phất hương xuân. Chúng con đang nắm tay nhau để lại được Cùng Thầy Đi Gặp Mùa Xuân.

 

49 ngày, 100 ngày hay 1000 ngày … chỉ là những con số ước định mà nhân gian đặt ra như dấu mốc để nhớ về.

Hơi thở chánh niệm không có thời giankhông gian.

Đó là hơi thở của tinh thần Bát Nhã.

Với hơi thở đó, thầy trò chúng ta chưa từng rời xa nhau!

A cloud never dies.         

Đứa con nuôi phương xa của Thầy

Huệ Trân

(Tào-Khê tịnh thất – toạ thiền, tâm nương theo bước chân Thầy )

(*) Kinh Hải Đảo Tự Thân - Nhật Tụng Thiền Môn Làng Mai.

(**) Tay Thầy Trong Tay Con – Thích Nhất Hạnh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 15600)
Mấy hôm nay, trời bắt đầu sang thu, thời tiết đã dần dần dịu lại, không khí mỗi lúc trở nên mát mẻ. Chỉ còn độ mươi ngày nữa thôi là đến ngày Lễ Vu Lan rồi.
(Xem: 17839)
Thử hình dung vào một ngày giữa năm Canh Dần 1920, Người đau nặng và trời nổi gió. Bên ngoài sấm rền, còn bên gối thì Người lấy ngón tay gõ nhịp...
(Xem: 13297)
Muốn hạnh phúc, mục tiêu chính của chúng ta là phải chiến đấu với những cảm xúc khổ đau này. Chúng ta chỉ có thể đạt được hạnh phúc khi chúng ta quyết tâmnỗ lực tu tập...
(Xem: 12145)
Trên con phố đìu hiu, buông rơi tình, mỏi mòn thả dài xuống làn sợi tóc sương ngon ngọt, thấm da buốt thịt, vì áo xanh tơ trời đã mòn mỏng theo năm tháng, không đủ để chở qua cơn giá lạnh...
(Xem: 14173)
Hành tung của chư vị Bồ Tát, mang nhục thân thị hiện cõi Ta bà, hóa độ chúng sanh, bằng cái nhìn bình thường của con người không thể nào biết được.
(Xem: 13827)
Vanga sinh ngày 31/1/1911, mất ngày 11/8/1996. Bà sống ẩn dật cả đời ở vùng hẻo lánh Kozhuth thuộc Petrich, Bungary. Vanga mất thị lực năm 12 tuổi...
(Xem: 13695)
Một ngày mùa đông năm Dân quốc thứ 25, trên tòa giảng trong chùa Cổ Lâm tại Nam Kinh, Hòa thượng Tuệ Học đang giảng kinh “Bát Đại Nhân Giác”.
(Xem: 14457)
Trên bàn thờ Phật hương tàn đã lâu. Hai cây nến đỏ cháy cũng gần hết. Ánh sáng lung linh mờ ảo trên mặt tượng Phật. Ẩn hiện nét cười hiền, siêu thoát.
(Xem: 16390)
Bố mẹ đi làm về. Bé gái miệng rất tươi: "Con chào bố mẹ ạ. Bố mẹ chào ông đi chứ?" Bố mẹ của bé lẳng lặng đi lên lầu.
(Xem: 21001)
Ngày còn nhỏ, tôi thường nghe dì dượng kể về chuyện tình của họ. Một tình yêu thật đẹp được tô điểm bằng những tình khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn...
(Xem: 22159)
Tiến trình lịch nghiệm của con người được trải dài theo từng tiếng khóc, tiếng cười tự thủa nằm nôi. Ai trong chúng ta không có tiếng khóc đầu đời, nụ cười măng sữa?
(Xem: 12819)
MỤC NGƯU ĐỔ là tranh chăn trâu. Tranh ra đời tự triều đại nào, dưới ngọn bút lông nào, khó mà tra cứu cho đích xác được.
(Xem: 13654)
Tôi sinh ra dưới một mái chùa. Nghe kể rằng sư phụ tôi khi ấy còn trẻ, một hôm đi ngang bỗng động tâm hỏi: "Mô Phật, sao sau chùa lại phơi tã lót?"
(Xem: 23119)
Thơ thiền là một bộ phận của thơ nói chung. Thơ, dù là thơ thiền, thì cũng không thể đi ra ngoài nguyên lý của nó. Ở Trung Quốc, nguyên lý tối cổ của thơ...
(Xem: 13297)
Tôi sinh ra thì thế chiến II đang hồi kết thúc. Lớn lên chút nữa, khi biết nghe và hiểu, những chuyện vãn người lớn về việc đánh nhau đâu đó...
(Xem: 30148)
Văn hóa học là một ngành khoa học nghiên cứu về văn hóa còn khá non trẻ so với các ngành khoa học khác như triết học, toán học, xã hội học, nhân chủng học...
(Xem: 13498)
Ngày xửa ngày xưa có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo hàng ngày. Cậu bé rất yêu cây táo...
(Xem: 13239)
Tiếng sẻ gọi nhau trong nắng mai thật quá hiếm giữa những âm thanh rộn ràng khác. Trước mặt nhà của nhà thơ Quách Tấn chúng ta...
(Xem: 12914)
Những ngọn sóng cứ đập vào vách đá, hôm kia, hôm qua, rồi hôm nay cũng vậy. Mà hình như chưa bao giờ ngừng nghỉ, những con sóng cứ lô xô...
(Xem: 12829)
Cứ đúng mười hai giờ trưa chú Tâm Mãn, trịnh trọng trong chiếc áo năm thân màu lam, mang bình bát đựng cơm cúng Phật đặt lên bàn giữa của Tổ đường...
(Xem: 12864)
Sắp Tết đến nơi rồi. Ngồi bên vỉa hè ngập nắng trước ngôi chùa suốt ngày đóng cổng tam quan im ỉm tịch lặng, dì Thanh rơm rớm nước mắt nhìn dòng người ngược xuôi...
(Xem: 14050)
Sau khi thỉnh được 107 tiếng đại hồng chung, chú Tâm Thể dùng cán vồ chuông khẻ điểm hai tiếng keng keng trên lưng chuông để báo hiệu cho sư huynh...
(Xem: 15110)
Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.
(Xem: 22014)
Kinh ThiKinh Dịch như đôi cánh của con chim nhạn mang chở định mệnh lịch sử của Trung Hoa bay lượn suốt mấy mươi thế kỷ trên vòm trời Viễn Đông.
(Xem: 14998)
Từ bộ phim khiến cho người xem liên tưởngso sánh với giáo điều của Phật gia ở nhiều chiều. Đặc biệt bộ phim rất ấn tượng và sâu sắc...
(Xem: 14257)
Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già...
(Xem: 19474)
Thiền sư là những vị chuyên tâm hành thiền và thông hiểu thiền định. Thiền là tiến trình tu tập đưa đến giải thoátgiác ngộ...
(Xem: 14159)
Cứ theo truyền thuyết Trung Hoa thì kẻ sanh trước loài người là ông Bàn Cổ làm chúa thiên hạ. Kế đó là vua Thiên Hoàng , Ðịa Hoàng và Nhơn Hoàng...
(Xem: 13305)
Tố Như, đó là trái tim cảm ứng với thiên thu, quán chiếu muôn đời trái tim Bồ Tát. Ðó là ánh sáng soi thấu vạn tượng, cảm chiếu chúng sinh.
(Xem: 12694)
Mưa thu rả rích, trời thu ảm đạm một màu, thỉnh thoảng một trận gió ào ào lùa qua khóm lá. Con đường mòn dẫn đến đỉnh núi gập ghềnh, khúc khuỷu...
(Xem: 12806)
Thời Phật Ca Diếp có một vị tỳ kheo trẻ tuổi, xướng tán rất hay. Khi cùng ở chung một chỗ với các vị tỳ kheo khác, thầy hay lộ vẻ kiêu ngạo...
(Xem: 15748)
Đứng bên ngoài khung cổng sắt đã khóa kỹ, Nghi nép vào hàng dậu được kết bằng cây dâm bụt, nhìn vào bóng tối yên lặng đang bao trùm cả tu viện.
(Xem: 12188)
Có người hỏi tôi rằng: “Thưa Thầy, phải sống làm sao cho thoải mái, không bị mọi thứ chi phối mình và phải giải quyết cuộc sống nầy ra sao, khi khổ đau đưa đến?”
(Xem: 13440)
Chùa nằm trên một cồn đất nhỏ bên cạnh dòng sông quanh năm nước lớn. Đêm, nghe tiếng ễnh ương ồm oam hòa với tiếng nước vỗ lên bờ kè đá...
(Xem: 15086)
Nếu như tháp là hình ảnh biểu trưng của Đức Phật vốn mang tính ước lệ, thì tượng lại thuộc dòng chảy nghệ thuật điêu khắc mang tính nhân dạng...
(Xem: 14779)
Người Việt có một câu nói: Mỹ là thiên đường giới trẻ, địa ngục giới già. Nay tôi đã vào cái tuổi giữa 70, câu nói này thật là thấm thía... Ôi, Thấm Thía, Tuổi Già Ở Mỹ ! Nguyễn Đức Nguyên
(Xem: 12366)
Cô gái Việt Nam vô cùng rụt rè xuất hiện trước cửa văn phòng giáo sư Baddley sau tiếng gõ rất khẽ. Anh chàng trợ lý có gương mặt rất sáng...
(Xem: 13856)
Năm ứng thân của đức Phật được 80 tuổi, Ngài đưa A Nan đi hành hóa tới tháp Già Bà La, ở đấy có rất nhiều vị tỳ kheo vân tập.
(Xem: 16383)
Rằm tháng Tư có ba sự kiện quan trọng mà người Phật tử nào cũng biết. Đó là ngày Phật đản sanh, thành đạoniết bàn, gọi chung là ngày lễ Vesak
(Xem: 14566)
Đã tròn một năm con xa quê. Ngày ấy ra đi mưa rơi dầm dề, nước chảy từng dòng len lỏi qua từng ngõ xóm. Ở nơi mới này, con vẫn thường thả bộ...
(Xem: 17523)
Những ý nguyện cuối cùng của ngài Alexander Đại Đế khi sắp chết. Ngài Alexander Đại Đế cho triệu tập các quan trong triều đình...
(Xem: 12945)
Yếu tính của Phật pháp là sự vận hành diệu dụng của từ bitrí tuệ. Cho nên, Phật pháp trước hết là ngôi nhà dưỡng lão, là viện cô nhi, là trại tế bần.
(Xem: 14810)
Anh đã ra đi từ đó, từ thời buổi hỗn mang. Trong từng khoảnh khắc sát na, từng quãng liên tục vi tế của hạt bụi, anh từ chối chính mình.
(Xem: 14573)
Đến tháng 10 khi cây lá ở miền đông bắc Hoa Kỳ đã ngã vàng, người ta thấy ở khắp các thị trấn, thành phố và vùng quê đều có những hình ảnh...
(Xem: 28487)
Việt Nam là một trong những nước ở vùng Đông Nam Á, nhiệt đới gió mùa được thiên nhiên ưu đãi, nên có nhiều loại trái cây độc đáo.
(Xem: 14112)
Theo qui chế nhà chùa, Sa di (danh từ gọi chung cho các chú tiểu) được chia làm hai hạng: hạng thứ nhất, tuổi từ 7 đến 12, gọi là Sa di Khu Ô...
(Xem: 13238)
Ngày của Mẹ, xin tặng một đóa hoa hồng cho những ai còn Mẹ. Và xin tặng một biển hoa hồng cho những ai mất mẹ vì biển hoa hồng ấy như lá rừng lao xao...
(Xem: 13872)
Kể lại câu chuyện tại sao tôi quy-y Phật giáo thì hơi dài và cũng hơi phức tạp, câu chuyện đó có vẻ như một vở tuồng nhiều tình tiết...
(Xem: 10649)
Kinh nghiệm sống là kinh nghiệm đầu tiên và tối cùng của hy vọngthất vọng, của hạnh phúc và khổ đau – ta mơ ước quá nhiều, nên ta khổ đau càng lắm...
(Xem: 14784)
Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi có đủ cơm ăn, mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con.
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant