Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Tuyển tập 29

27 Tháng Mười Một 201100:00(Xem: 13498)
Tuyển tập 29


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - Số 29

(Từ bài số 281 đến số 290)

thnhattan@yahoo.com.au

 

81 Vần thơ còn đó, đẹp thay ! 281

82 Là thi sĩ, nghĩa là . . . ! 282

83 Cuộc đời như một cái máy ! 283

84 Nhìn băng tuyết lở, hờn căm ! 284

85. Thương những gia đình bất hạnh ! 285

86. Thương cho cảnh người già 286

87. Thương trẻ thơ quê nghèo khốn khó ! 287

88. Chết, sẽ còn hay mất ! 288

89. Đàn gảy tai trâu ! Nước đổ lá khoai ! 289

90. Bịnh tham ô, nằm ụ, ù lì !!! 290

 

Vần thơ còn đó, đẹp thay !

 Tháng 03-2005

 

 “Đố ai quét sạch lá rừng

Để ta kêu gió, gió đừng rung cây”

 Đố ai đón hết vầng mây

Để ta chận lại, mây nầy thôi bay

 Đố ai làm nước không lay

Để ta gọi sóng đừng đày gió sương

 Đố ai quét sạch bụi đường

Để ta kêu bụi đừng vương vãi nhiều

 Đố ai nhặt hết cô liêu

Để ta nhốt lại buồn hiu một nhà

 Đố ai nhặt hết thơ ca

Để ta thôi động âm ba tao đàn

 Đố ai nhặt hết trăng vàng

Để ta thôi bắt đường ngang lối về

 Đố ai chận nước bờ đê

Để ta gọi nước vỗ về bên sông

 Đố ai cắt giá mùa đông

Để ta kêu rét đừng trông lạnh lùng

 Đố ai nhặt hết thu vàng

Để ta gọi lá đừng tan lìa cành

 Đố ai sống hết xuân xanh

Để ta cho trẻ không thành già nua

 Đố ai đếm hạ mấy mùa

Để ta gọi nóng chào thua oi nồng

 Đố ai nhặt hết diêu bông

Để ta kêu én đừng hòng se tơ

 Đố ai đón hết vầng thơ

Để ta gát bút trông chờ mà chơi

 Nếu không, ta viết mấy lời

Thành câu thi phú cuộc đời của ta

 Cho đời ý vị vậy mà

Như câu tục ngữ, như ca dao này

 Vần thơ còn đó đẹp thay.

 

Là thi sĩ, nghĩa là ...!

 Tháng 03-2005

 

Là thi sĩ nghĩa là ru với gió

Ôm bóng đêm nói chuyện với trăng sao

Tai có thể nghe ngàn vạn lý xạc xào

Mắt có thể thấy khuất muôn trùng vời vợi

 

Là thi sĩ không thấy mình trơ trọi

Cỡi sông ngân nói chuyện với thiên hà

Vượt cung trăng để thăm viếng Hằng Nga 

Căn gác nhỏ nhưng nhìn trời đất hẹp

 

Nhìn vũ trụ như bàn tay mở khép

Nhìn huyễn sinh như một hớp cà phê

Nhìn công danh thấy mặt mũi ê chề

Nhìn phú quí bèo nhèo đôi dép bỏ

 

Là thi sĩ gom vòm trời nho nhỏ

Sống riêng mình như một ốc đảo hoang

Còn thì còn như vạn hữu càn khôn

Mất thì mất li ti hơn hạt bụi

 

Vụt một cái đưa hồn lên đỉnh núi

Biến cái vèo có mặt giữa biển khơi

Phóng cái nhìn có mặt khắp nơi nơi

Vò một cái nát tan không tụ điểm

 

Chợt quay lại, mệt mỏi rồi, ngưng chuyện

Ly cà phê còn mấy giọt sau cùng

Nghiên cái ly, quẹt một cái, sạch chung

Gác ngòi bút trở về trong thực tại.

 

Cuộc đời, như một cái máy !

Tháng 03-2005

 

Ngẫm cuộc đời thật buồn cười không nhĩ !

Một trăm năm giỡn mặt những trò chơi

Nói hay ho thì là bảo một đời

Nhưng nói lại, khác nào như cái máy

 

Tuổi còn thơ bao nhiêu năm chạy nhảy

Dệt mộng mơ không quá nóc sân trường

Nhìn cuộc đời không qua khỏi từ chương

Hiểu cuộc đời bằng đầu non ảo tưởng

 

Khi lớn lên giữa dòng đời muôn hướng

Những bại thành nếm hương vị trần ai

Vui nhỏ nhoi nhưng cay đắng dài dài

Thời sung sức dũa mài bao bầm dập

 

Qua khỏi đó là thời kỳ xuống dốc

Sức mòn dần theo chiếc bóng thời gian

Đành cam tâm cho phận sự đã mang

Chứ thõa mãn thì phải cần xét lại

 

Chiều nghiêng bóng tuổi già thêm rã rượi

Máy đã mòn qua thao tác nhiều năm

Bồi cũng hư mà bổ cũng không xong

Đỡ sống chết, lão thành nên độc thọ

 

Máy ì ạch thêm tật nầy chướng nọ

Lại phát sinh đủ thứ bịnh trên đời

con người như cái máy mà chơi

Như đã ví “con người là cây sậy !”.

 

Nhìn băng tuyết lở, hờn căm !!!

 Tháng 03-2005

 

Ta đã thấy những tảng băng

đang gầm gừ trên núi tuyết

Đã dài lâu nên long gốc cựa mình

Này băng ơi, trong trắng như tuyết trinh ! 

Đừng tan vỡ cho trần gian tang tóc

Băng tuyết lở, cuốn vùi trong tích tắt

Từ trên cao, tuôn đổ xuống còn gì

Cao nguyên, đồng bằng, thung lũng, có ra chi

Trông ngổn ngang, lều bều như biển trắng

Còn chi nữa, tuyết trong ngần xinh xắn

Còn gì đâu, băng giá lạnh lên ngôi

Trời nghiêng, loang lổ, trụt trồi

Đất nghiêng, úp ngửa núi đồi thành sông

Con người bé nhỏ như không

Vùi tan nát cả, còn trông nỗi gì

Khủng khiếp, dị kỳ

Lạnh tanh, biển tuyết

Một vùng hủy diệt

Chôn dưới giá băng

Băng tuyết đổ đất bằng tuôn đổ

Biển tuyết băng thống khổ băng ngang

Phũ phàng chi lắm phũ phàng

Đắng cay chi lắm vô vàn đắng cay

Trời không còn có ban ngày

Đất không còn có xéo dày ban đêm

Cuộc sống đổ xuống thềm tan nát

Cửa nhà trôi xơ xác ngửa nghiêng

Dị thời đồng chịu oan khiên

Đồng thời cùng chịu oán phiền cho ai

Trời đất đổ thiên tai

Cho trần gian nghiêng ngửa

Băng tuyết đổ tuôn dài

Cho tất cả tiêu ma

Còn chi nào cửa nào nhà

Còn chi nhân thế nào ta với mình

Ôi thống khổ điêu linh

Cho muôn người như một

Ôi tan hoang hài cốt

Cho xương thịt nát tan

Nhìn băng Bắc cực bẽ bàng

Nhìn băng Nam cực lại càng thê lương

Đất trời đã đổ tang thương

Tuyết băng núi đổ càng thương thảm nhiều

Xin đóng cửa tịch liêu

Nhìn một trời băng giá

Xin khép tiếng khóc cười

Nhìn một bãi tiêu vong

Nhìn băng tuyết lở, hờn căm !!! 

 

Thương những gia đình bất hạnh !

 Tháng 03-2005

 

Căn nhà này, sao hoang tàn đổ nát

Từ ngoài vào trong, sao vắng vẻ lạnh tanh

Nơi bàn thờ, nhiều mạng nhện bao quanh

Nhện cũng bỏ đi, vì không còn ruồi muỗi

 

Nơi sau vườn, cỏ cao bằng đọt chuối

Chuối trỗ buồng, rồi chín, héo, đeo cây

Nơi cửa trước không cài, bao lớp bụi phủ dày

Khu xó bếp xác xơ, tro tàn bay muốn hết

 

Mái nhà tranh như rổ nang, đan kết

Đếm sao trời, không thiếu ánh sao thưa

Trên nền nhà lưu lại những vết mưa

Mùi ẩm thấp đóng rêu xanh mấy lớp

 

Bên bờ ao, cá ngậm tăm, không đớp

Súng chen bèo buồn ủ dột lặng thinh

Chim bay ngang vương theo bóng in hình

Vẽ thành nét “cửa nhà ai vô tự” !!!

 

Chợt ngẫm nghĩ rồi đâm ra tư lự

Căn nhà này nhớ có mấy anh em

Không lẽ nào thần sống đã gạch tên

Hay không lẽ loạn ly đều đi cả

 

Mấy ụ đất hơi nhô trông thấy lạ

Lại nghiêng nghiêng theo hàng lối bên hè

Đến gần trông, thấy lành lạnh hơi e

Đọc những chữ ngoằn ngoèo trên tấm gỗ

 

À, thì ra đây là những nấm mộ

Nào cha, nào mẹ, nào anh, nào chị, nào em

Hướng mắt về nơi nào đó buồn tênh

Để hình dung trên quê hương mình,

Còn bao nhiêu những gia đình bất hạnh !!!

 

Thương cho cảnh người già !

 Tháng 03-2005

 

Căn nhà nhỏ, có cụ già tựa cửa

Đưa mắt mờ, vò võ ngó xa xôi

Da nhăn nheo trổ hoa gấm đồi mồi

Đầu trắng hếu phất phơ làn tóc bạc

 

Trời oi ả, cụ ngồi hong hóng mát

Chừng lâm râm, nổi lửa, bắt cơm chiều

Cào mớ than, hâm lại trã kho tiêu

Chỉ ngần ấy cũng xong, thời đạm bạc

 

Võng kẽo kẹt bên ngọn đèn leo lét

Cụ buồn trông những tấm ảnh trên tường

Rồi thì thầm : đứa nào tao cũng thương

Nhưng ở chung thì già nầy chưa muốn

 

Cái chuyện đó, nay mai, đâu có muộn

Còn bây giờ, lo liệu được, yên thân

Khi ở xa, thì nói nghĩa, nói ân

Chứ ở gần, chén ly khua, phải biết !!!

 

Nếu không còn cựa nổi, đành chịu thiệt

Chừng nào chừng, thì lúc ấy hẵn hay

Đành rằng, con con, cháu cháu, vui vầy

Nhưng một khi lo cho già, thì tha hồ kể lể

 

Con thì con, nhưng còn dâu còn rể

Cháu thì cháu, nhưng cháu nọ cháu kia

Rồi bơ phờ, cầm cây gậy, quơ quơ !!!

Đóng cửa lại, và cài then, thở dốc !!!

 

Thương trẻ thơ quê nghèo khốn khó !

  Tháng 03-2005

 

Có những chuyến buồn buồn đi thăm vội

Nhìn những em bé nhỏ ở miền quê

Từ sáng tinh mơ, cho đến chiều về

Tôi đều thấy các em ngày hai buổi

 

Sống quanh quẩn chung quanh nhà, cặm cụi

Tưới nước, bón phân, nhổ cỏ, vun trồng

Lượm hột, hái điều, lang, sắn, ngô đồng

Da bánh ít, mái tóc thề, óng mượt

 

Vừa chị, vừa em, quây quần lũ lượt 

Em lặt rau, chị thổi lửa nấu cơm

Thỉnh thoảng trông, mỗi sáng đến chiều hôm

Tôi không thấy những gì là đèn sách

 

Nghĩ thấy tội cho nên tôi tìm cách

Hỏi xa gần rồi lại hỏi gần xa

Khi nghe xong thì tôi đã hiểu ra

Nhà nghèo khó nên làm sao đi học

 

Những vùng sâu vùng xa, và nhiều nơi heo hút

Từ ê a, cho đến hết vỡ lòng

Hay đánh vần xuôi ngược, thế là xong

Đọc lấp bấp “con nhà quê nghèo khó”

 

Thôi giã từ, nghe các em nho nhỏ

Đi đó đây, tôi vẫn nhớ xa xôi

Thật cảm thương cho những đứa em tôi

Đời khép lại như quê nghèo khốn khó !!!

 

Chết, sẽ còn hay mất !!!

 Tháng 03-2005

 

Hãy tìm hiểu, chết sẽ còn hay mất ???

Hãy nhìn xem sự việc ấy thế nào

Một trăm năm chẳng có nghĩa là bao

Cõi trần thế hỏi ai không có chết ???

 

Nếu bảo chết là không còn gì hết

Thân trả về cát bụi thế là xong

Hỏi thỏ mấy sừng, hỏi rùa mấy lông

Ta chưa chết thì làm sao nói được

 

Thế tại sao không nhìn về phía trước

Dùng chuyện xưa để nói đến chuyện nay

Dùng chuyện nay để nói đến chuyện mai

Để sự thật hiển bày cho ra lẽ

 

Nào Bố Đại Hòa Thượng từng hiện thế

Nào Quán Âm cứu độ cỡi vầng mây

Nào Mẹ Maria cứu tế khắp đó đây

Có tạm đủ cho chúng ta tin tưởng

 

Thêm chút nữa để nhìn vài hiện tượng

Ai đã từng xem “lên cốt xuống đồng”

Ai đã từng xem “ma nhập hốt hồn”

Ai đã từng xem “cầu cơ han hỏi”

 

Về tôn giáo, ta xin không nói tới

Ta chỉ xin đề cập chuyện hiển nhiên

Chứ cũng không đá động chuyện Thần Tiên

Và cũng không Thiên Đàng hay Địa Ngục

 

Trong chúng ta ai không từng có lúc

Tự vấn riêng, chết sẽ mất hay còn

Mất, thì con người như sỏi đá, nào hơn !

Còn, thì đi đâu, sao ta không biết

 

Bỡi chưa chết nên ta chưa có biết

Nếu chết rồi ta sẽ biết đi đâu

Chưa bước đi vào ngưỡng cửa nhiệm mầu

Nhưng khi chết, sẽ còn không có mất !!! 

 

Đàn gảy tai trâu ! Nước đổ lá khoai !

 Tháng 03-2005

 

Đàn gảy tai trâu, có tội không đàn ?

Nước đổ lá khoai, có thương không nước ?

Nước cứ đổ, có lỗi gì bỡi nước !

Đàn cứ kêu, nào có lỗi chi đàn ?

Chỉ tiếc trâu, nặng óc, không nghe vang

Chỉ tiếc lá, trơn tru, nên chẳng thấm

Nước cứ chảy bỡi tình non nghĩa nặng

Đàn cứ kêu bỡi đàn quyện cung đàn

Đàn không kêu, ai biết được âm vang

Nước không chảy, ai nặng tình non nước

Nước ta đó, tự ngàn xưa gọi nước

Của giống Lạc Hồng, quốc hiệu Văn Lang

Của người con cháu da vàng

Đồng bào một bọc cung đàn thương yêu

Lên non ngân vọng cao siêu

Xuống nước nghĩa nặng như triều Biển Đông

Ngàn năm con Lạc cháu Hồng

Nước cùng nguồn cội giống giòng chẳng phai

Ngàn năm trổi điệu âm giai

Tiếng kêu không đổi nhớ hoài Việt Nam

Trâu thì trâu nhưng đàn cứ gảy

Lá thì lá, nước nhuận non sông

Oai linh Tiên Tổ vô cùng

Khí thiêng thạch trụ như đồng chẳng xao

Từ ngàn xưa biết bao tình tự

Đến ngàn sau đậm nét son vàng

Cho giang sơn tổ quốc Việt Nam

Trao thế hệ muôn đời dấn bước

Nước réo gọi, nước non non nước

Đàn kêu vang tích tịch tình tang

Cùng reo réo rắc cung đàn

Cùng reo non nước huy hoàng muôn năm. 

 

Bịnh tham ô, nằm ụ, ù lì !!!

  Tháng 03-2005

 

Từ cơn quốc biến gia vong

Quê hương nổi trận cuồng phong

Sản sinh ra những loài đục khoét

Khoét từ thượng tầng đan kết

Đục từ trứng nước đục ra

Khoét, đục cho tan nát nước nhà

Mọi hang ổ, chỗ nào không có

Dù là đục to đục nhỏ

Dù là khoét ít khoét nhiều

Không qui, không sách, không chiêu

Dày chằng chịt nên khó bề cứu chữa !!!

Giây muốn bứt, nhưng động rừng, vướng nứa

Hang muốn vào, nhưng đụng ổ, hết ra 

Nên chỉ bắt một vài con tép cho qua

Hay chỉ chụp một vài con chim gãy cánh

Đục và khoét có vây có cánh

Bịnh tham ô, cửa thế cửa quyền

Không những ăn vàng bạc của tiền

Mà ăn cả vật tư, động sản

Hỡi những kẻ leo đồi nhũng lạm !

Hãy nhìn kia, thế nước, lòng dân !

Hay lớn nhỏ đều cùng nhau can dự chia phần

Nên không thể mạnh tay tận diệt !!!

Muốn sửa sai, tái thiết

Phải chận đứng tham ô

Muốn xây dựng cơ đồ

Phải sạch trong pháp trị

Nếu che đậy, kết bè, thì cùng nhau chết dí !

Nếu tranh giành, chống chế, thì dãy dụa tiêu ma !

Đất, ngày thêm ũng thối xì ra

Nước, ngày thêm bùn lầy ứ đọng

Đã phóng mãi trên đường dài giải phóng !

Những quan liêu, nhũng lạm, trì trệ,

Hãy phóng giải sạch đi !!!

Hay bao che, bảo thủ, độc tôn

Nên nằm ụ, ù lì !!!

Thì đất nước không tròng trành sao được ???

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 12681)
Chuông điểm chùa xa ngân giọt nhỏ Tri âm nương bóng nguyệt theo về Mời nhau lưng chén, quên phù thế...
(Xem: 10810)
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn Ủ - để mơn man đất ngạch trường...
(Xem: 9526)
Pháp Hoa vi diệu khôn lường Ba đời Chư Phật tán dương Chúng sanh thành tâm quy ngưỡng Ánh trăng dẫn lối đưa đường
(Xem: 9667)
Xanh bốn mùa tùng bách Là đức tánh trượng phu Học tang bồng lương đống Là nhớ nghĩa ân sư.
(Xem: 10086)
Nam Mô A Di Đà Phật Liên trì ao báu nở hoa Hoa sen chín phẩm kết tòa Một lòng Tây Phương trực vãng
(Xem: 12844)
Chùa tôi nho nhỏ bên làng Bên dòng sông quyện bên hàng thông xanh Có tre mấy lũy yên lành Có chim ca hót trên cành líu lo
(Xem: 12219)
Gương tâm hiển lộ xuân bất diệt, Từ ấy thanh bình giữa sắc-không.
(Xem: 10776)
Từng bước với đường chiều, Dưới hàng cây xanh mát, Giữa tâm hồn bát ngát, Sáng nụ cười tin yêu
(Xem: 13079)
An nhiên, nhạn vượt sông dài Ảnh in làn nước buổi mai lạnh lùng Nhạn lưu dấu chẳng cố lòng...
(Xem: 13064)
Sao thưa trăng nhạt sáng từ tâm Tất Đạt từ lâu phát quảng tâm Thê tử đoạn tình vì đại nguyện Quốc thành xả bỏ bởi bi tâm
(Xem: 10115)
Tôi là người Việt Nam, nước da tôi cùng một màu vàng như các sắc tộc Á Châu, Nhưng trái tim tôi hòa cùng một nhịp đập như người dân Tây Tạng...
(Xem: 12969)
Nắng lụa chan hoà dâng ý thơ Ấm tình gia tộc chốn hoang sơ. Lên đồi hoa trắng, hồn thư thái Cứ ngỡ lạc vào một cõi mơ…
(Xem: 19265)
Cho dù gặp lúc phong ba, Tình thương của mẹ chan hòa xiết bao! Ngày của mẹ, đẹp làm sao! Cho con dâng chút ngọt ngào nhớ ơn.
(Xem: 19699)
Chập chờn thức giấc nửa khuya, Tưởng hình bóng Mạ như vừa thoáng qua. Áo dài nối vạt phất phơ!
(Xem: 21283)
Đêm qua nhớ Mẹ xiết bao! Trằn qua trở lại, nghẹn ngào lòng con. Mơ màng giấc mộng chưa tròn, Nửa đêm ray rứt héo hon vô cùng.
(Xem: 20331)
Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ Không lần nào kể hết nỗi lòng con. Ơn nghĩa sinh thành như biển như non
(Xem: 19763)
Con nghe rằng mẹ giấu điều lo lắng Mẹ hay buồn, hay lo nghĩ về con Mẹ hay bước ra ngoài con đường vắng...
(Xem: 19042)
Cơn bão tuyết châm chích và vùi dập Ánh trăng thanh lạnh lẽo chiếu trên trời Giờ tôi lại thấy rìa làng quen thuộc...
(Xem: 20483)
Bình minh đang gọi ra bình minh khác Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương? Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất...
(Xem: 21095)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
(Xem: 17922)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
(Xem: 21837)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
(Xem: 11891)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
(Xem: 12803)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
(Xem: 13527)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
(Xem: 12715)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
(Xem: 19578)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.
(Xem: 14666)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?
(Xem: 11602)
Ta tìm Mi từ vạn nẻo Nơi chân trời góc bể chốn mây trôi Nhưng im hơi Mi lánh mặt ta rồi...
(Xem: 13025)
Tin Xuân thấp thoáng ngàn xa Câu Kinh Vô Tự nở hoa cúng dường... - Tập thơ Suối Hoa- Tác giả: Tuệ Nga
(Xem: 12678)
Tôi âm thầm cảm tạ Tạ ân Đấng Cha Lành Đã mở khai trí tuệ Tôi nghe tâm an bình
(Xem: 12656)
Ta đi tìm lại mình Giữa biển đời náo động Ơi, ưu phiền cuộc sống Ơi, khát vọng bon chen
(Xem: 11516)
Chùa Bồ Vàng bên giòng sông Như Nguyệt Mùa Xuân về xanh biếc lá Ngâu non Sao bỗng nghe nhung nhớ dậy ngợp hồn...
(Xem: 11011)
Tôi về miền an trú Lượm hạt Nắng Bồ Đề Dài năm trong cõi tạm Bụi hồng trần lê thê
(Xem: 10383)
Trong tôi lãng đãng khói sương Nên sương khói mãi vấn vương thơ mình Là Thơ là Mộng là Tình Trăm năm Thơ Mộng theo mình, ảo hư
(Xem: 11627)
Những cây, những cành thấm nhuần nước ngọt Nắng Bồ Ðề tươi mát trải khắp vườn nhân sinh
(Xem: 12285)
Nước cành dương của mẹ hiền, Dập tan lửa tục ba miền trầm luân. Rạng ngời danh đức Quán Âm, Trước sau giữ mối từ tâm cứu đời.
(Xem: 12032)
Ông nhà giàu dạo bước, Trên phố quen hoàng hôn, Gặp chú đánh giày buồn, Lam lũ gầy khổ sở
(Xem: 9010)
Như sen nở dưới mặt trời Vươn cao mặt nước, xa nơi bùn lầy, ưu tiên truyền đạo giờ đây Khai tâm những kẻ loay hoay tìm đường
(Xem: 10357)
Tháng 12, Tháng 01 Năm 2011 Bão lụt tại Queen-sland Úc Đại Lợi Ngày 23 tháng 02 Động đất xảy ra tại Christ-church Tân Tây Lan
(Xem: 14094)
Trở về nương tựa cội tâm Phước duyên cuối nẻo phong trần thong dong...
(Xem: 13557)
Thênh thang rừng nắng sớm Róc rách suối trong veo Thiền sư chống gậy trúc Chim ngàn ríu rít theo...
(Xem: 12462)
Ta có bài thơ xanh xanh màu lá cỏ Nhặt ở đáy lòng nên con chữ cũng rưng rưng Ta có bài thơ về tình người, sự sống...
(Xem: 13314)
Ban mai dạo quanh vườn Chồi biếc còn giăng sương Núi rừng tràn sức sống...
(Xem: 12970)
Chiều Hương Thiền Gió không là gió Sao nghe như Nâng nhẹ bước chân ai...
(Xem: 12921)
Rắn trườn lên đồi tây Rung hết cả rừng cây Gió về bên đồi đông Tịch liêu. Chiều. Ráng hồng.
(Xem: 14630)
Khi đến chẳng mang theo gì Cũng như vậy đó ra đi nhẹ nhàng Sá chi đâu chuyện thế gian...
(Xem: 14382)
Trùng phùng - Tưởng niệm thi sĩ, triết gia Phạm Công Thiện - Tác giả: Triều Nguyên
(Xem: 41771)
Bôn ba ngoài vạn dặm Cũng chỉ một trăng rằm Bao nhiêu là hố thẳm Xoáy về nốt ruồi đậm
(Xem: 11568)
Tiếng thét ấy đã im bặt gánh trần gian quẫy bước dặm ngàn âm thanh khốc liệt vẫn bàng hoàng ngân vang...
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant