Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
15,157,829
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250

Hoàng Tử Năm Vũ Khí Và Quỷ Lông Dính

12 Tháng Năm 201810:42(Xem: 761)
Hoàng Tử Năm Vũ Khí Và Quỷ Lông Dính

HOÀNG TỬ NĂM VŨ KHÍ VÀ QUỶ LÔNG DÍNH


 Tâm Minh Ngô Tằng Giao

hoang tu


Ba La Nại thuở xưa

Vua và hoàng hậu rất ư vui mừng

Vừa sinh hoàng tử đầu lòng

Đã bao ngày tháng cầu mong chuyện này.

Thế rồi sau một ít ngày

Vua mời thầy tướng đến ngay cung vàng

Năm trăm vị đều giỏi giang

Cùng nhau xem tướng cho hoàng tử con

Xem tương lai khi lớn khôn

Có thường tốt đẹp, có luôn an bình.

Nhà vua đặt tên con mình

Dựa lời thầy tướng tài danh chuyến này,

Vua không quên tặng quà ngay

Lắm tiền, nhiều bạc các thầy đều vui.

Các thầy đều phán đẹp lời

Rất là khôn khéo, êm tai vô cùng,

Nhưng rồi tất cả tập trung

Đoán rằng hoàng tử danh lừng tương lai

Sau này đặc biệt có tài

Dùng năm vũ khí ít ai sánh bằng,

Nối ngôi vua, ngự ngai vàng

Chăm lo dân chúng, mở mang nước nhà.

Vua nghe, suy nghĩ, đặt ra

“Ông Hoàng Năm Vũ Khí” là tên con.

Khi chàng mười sáu tuổi tròn

Vua cha quyết định gửi luôn theo thầy

Vào trường học ở xa đây

Vị thầy tiếng nổi, tài hay hàng đầu

Vua khuyên nhủ: “Hãy đi mau

Tới thầy xin học trước sau mọi điều

Nghe lời ta hỡi con yêu

Học bao nghề tốt, học nhiều chuyện hay

Để rồi giúp nước sau này

Tiền đây con hãy biếu thầy tạ ơn!”

Vua đưa hoàng tử tiền luôn

Tiền vàng đủ một ngàn đồng mang theo.

Giã từ cung điện dấu yêu

Chàng hoàng tử trẻ lòng nhiều tự tin

Lên đường tìm đến thầy hiền

Quyết tâm học hỏi cho nên thân mình.

Một vài năm thoáng trôi nhanh

Giờ đây chàng đã nổi danh nhất rồi

Giỏi giang, xuất sắc, tuyệt vời

Đứng đầu mọi thứ học nơi trường thầy,

Thầy mừng ban thưởng cho ngay

Đủ năm vũ khí trong ngày học xong

Biết vua, hoàng hậu chờ mong

Khuyên chàng trở lại hoàng cung tức thì.

*

Tuân lời hoàng tử bèn đi

Đường về ngang cánh rừng kia hiểm nghèo

Khách qua đây chết rất nhiều

Có con quỷ dữ rượt theo hại người

Dạ xoa ẩn náu lâu đời

Dân làng cảnh cáo thốt lời khuyên can:

“Này anh bạn trẻ to gan

Băng rừng nguy hiểm vô vàn chớ nên

Dạ xoa sẽ giết anh liền

Quỷ tên Lông Dính thường quen hại mình!”

Trẻ trung, anh dũng, nhiệt tình

Tự tin tài nghệ tập tành bấy lâu

Nên chàng nào có sợ đâu

Đi vào rừng thẳm đối đầu quỷ ngay.

Quỷ cao như một thân cây

Đầu to tựa mái nhà, đầy lông đen

Mắt to như đĩa, quắc lên

Răng nanh nhọn hoắt hai bên mép vàng

Bụng to chấm trắng giăng hàng

Tay chân xanh lét nom càng hãi kinh,

Lông dày mọc khắp thân mình

Quỷ lên tiếng hỏi: “Hỡi thanh niên này

Đi đâu dám bước qua đây

Rừng ta ngự trị bao ngày tháng qua

Thịt thơm, nạp mạng cho ta!”

Nghe xong hoàng tử tỏ ra coi thường

Học nghề xong vừa ra trường

Thêm năm vũ khí còn mang bên mình

Chàng lên tiếng: “Quỷ hôi tanh

Ta nhân qua chốn rừng xanh chuyến này

Loại mi ra khỏi đây ngay

Giúp cho dân chúng từ nay khỏi phiền!”

*

Dùng hai vũ khí đầu tiên

Giương cung chàng lắp mũi tên độc vào

Bắn tên ra, quỷ chẳng sao

Bắn năm chục mũi quỷ nào hề chi

Tên đều dính bộ lông kia

Quỷ xoay mình lắc, tên thì rơi ra.

Chàng dùng vũ khí thứ ba

Gươm dài một mũi phóng qua kẻ thù

Gươm liền dính đám lông xù.

Chàng dùng vũ khí thứ tư nhọn đầu

Phóng lao vào quỷ, ngờ đâu

Lao liền bị dính ngay vào lông quăn.

Chàng dùng vũ khí thứ năm

Quả chùy sắt nặng đem quăng đập người

Trúng ai chắc sẽ chết tươi

Nào ngờ chùy cũng dính nơi lông dày.

Quỷ tên Lông Dính đúng thay!

Cả năm vũ khí lông này dính luôn.

Quỷ gầm thét tiếng kinh hồn,

Nhưng chàng bình tĩnh, ôn tồn nói ra:

“Cả năm vũ khí của ta

Đều đem xử dụng vậy mà ích đâu,

Ta còn vũ khí hàng đầu

Đó là sức mạnh từ lâu tiềm tàng

Ẩn trong tuổi trẻ vạn năng

Ta đem nghiền nát mi bằng thân trai!”

Hai tay chàng vội vươn dài

Đấm vào người quỷ. Tay thời dính luôn.

Hai chân chàng đá dập dồn

Hai chân cũng dính vào lông bên ngoài.

Chàng dùng đầu với hai vai

Húc vào người quỷ. Nào ai có ngờ

Đầu chàng bị dính cứng đơ

Vào lông của quỷ dày như cỏ vườn

Thân dù kẹt, trí chẳng sờn.

Quỷ nhìn chàng nghĩ: “Ai hơn kẻ này

Lạ lùng thay, hiếm hoi thay

Nhiều người đã chết trong tay của mình

Riêng chàng can đảm thật tình

Không hề sợ hãi hoảng kinh chút nào”.

“Ngươi không sợ chết hay sao?”

Quỷ lên tiếng hỏi xiết bao ngỡ ngàng

Chưa hề dám đụng đến chàng,

Thản nhiên chàng đáp: “Phải chăng con người

Sinh ra chỉ sống một thời

Và rồi lại sẽ qua đời còn chi

Có sinh có tử lạ gì

Nên ta thấy cái chết kia bình thường!”

Chàng thầm nghĩ: “Chưa cùng đường

Dù năm vũ khí đều không ích gì

Sức trai cũng chẳng lợi chi

Bây giờ ta phải quay về nội tâm

Nhờ vào vũ khí tinh thần

Mới mong hữu hiệu trăm phần mà thôi”

Chàng nhìn quỷ, miệng thốt lời:

“Ta còn tàng chứa trong nơi bụng này

Một môn vũ khí lạ thay

Rất là bí mật lại hay vô cùng

Đó là vũ khí kim cương

Mi mà nuốt phải sẽ vương muộn sầu

Nó không tiêu hóa được đâu

Ruột mi sẽ đứt ra mau tức thì,

Nếu mi nuốt sống ta đi

Thời mi cũng chết, thoát chi tử thần

Cả hai đều chết một lần

Tại sao ta lại phải cần sợ mi?”

Theo như truyền thuyết xưa kia

Chàng hoàng tử muốn nói về trí khôn

Đó là trí tuệ tuyệt luân

Coi như vũ khí trong thân con người.

Quỷ kia nghe chẳng sót lời

Khen thầm: “Can đảm tuyệt vời kể chi

Chàng này không sợ hãi

Chắc chàng nói thật! Thôi thì thả ra!”

Quỷ kia sợ chết, buông tha

Nói cùng hoàng tử: “Bạn là vĩ nhân

Ta tôn trọng bạn vô ngần

Bạn về soi sáng cõi trần khắp nơi!”

Chàng hoàng tử khẽ mỉm cười

Được thêm bài học tuyệt vời hôm nay:

“Bao nhiêu vũ khí đời này

Không bằng vũ khí ở ngay trong mình

Đó là trí tuệ tinh anh”

Tạ ơn, hoàng tử chân thành thốt ra:

“Này Lông Dính, bạn của ta

Bạn trong tiền kiếp xấu xa vô cùng

Nên sinh thành quỷ dữ hung

Nếu mà bạn chẳng chịu dừng lại ngay

Giết người mãi tại rừng này

Chao ơi bạn sẽ đọa đày khổ đau

Cả kiếp này, lẫn kiếp sau

Tái sinh hỏa ngục vạc dầu bỏng sôi

Hay thành súc vật nữa thôi

Hoặc thành ma đói nổi trôi dưới trời,

Nếu mà may mắn thành người

Sống lâu chẳng được, cuộc đời trầm luân!

Hãy rời mây phủ tối tăm

Ra vùng ánh sáng trăng rằm thênh thang.

Tuân ngũ giới! Theo đạo vàng!

Giúp cho bá tánh, vẻ vang bội phần,

Trở thành ra một vị thần

Tốt lành, nhân hậu xa gần mến thương!”

Khi hoàng tử rời khu rừng

Báo cho dân chúng tin mừng! Vui thay!

Dân làng quanh đó từ đây

Hiến thần thực phẩm. Rừng đầy bình an.

Chàng bèn từ biệt dân làng

Về Ba La Nại, cung vàng chờ mong.

Vua cha tới lúc mệnh chung

Truyền cho hoàng tử của ông ngai vàng.

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN

Hoàng Tử Năm Vũ Khí là tiền thân Đức Phật

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa theo bản văn xuôi

PRINCE FIVE-WEAPONS AND STICKY-HAIR

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

________________________________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 206)
Xuân đi xuân đến để xuân sang, Xuân rãi hương hoa khắp muôn ngàn, Xuân vẫn là xuân, xuân bất tận, Thế thái nhân tình hợp rồi tan...
(Xem: 31)
Uất hận làm chi ở kiếp này Khởi niệm tâm từ chuyển bước ngay Mang dòng đuốc tuệ đem soi sáng Thoát nghiệp si mê rõ tháng ngày.
(Xem: 50)
Xưa trong làng nhỏ vùng quê Có ông đánh trống chuyên nghề lâu nay Một hôm ông được cho hay Tại Ba La Nại nơi đây ăn mừng
(Xem: 202)
Tôi mơ cõi nước Ta Bà Miễn sao cuộc sống chan hoà tình thương Lòng không sầu muộn vấn vương Vui niềm xả bỏ đoạn trường bủa vây.
(Xem: 257)
Xan tham tật đố hãy thầm buông, Diệu pháp thường nghe thoát não buồn. Kệ ngọc siêng trì gìn nghĩa cội, Kinh vàng gắng tụng giữ ân nguồn.
(Xem: 331)
Tôi mơ cõi nước của Đức Phật Di Đà, Nơi không có con người gian dối. Không có qủy ma, Cho nên cây trái ở đây cũng mang vóc dáng thật thà.
(Xem: 484)
Chuông chùa thức tỉnh khách trần ai, Lắng dịu sầu đau, tưởng giác đài.
(Xem: 301)
gày xưa có một gia đình Tiền rừng bạc bể quả tình giàu sang Con trai sinh được một chàng Trưởng thành, học vấn vững vàng vừa xong
(Xem: 262)
Ở Ba La Nại xa xưa Trị vì là một vị vua lâu đời Vua sinh ra một con trai Lớn lên độc ác ít ai sánh cùng
(Xem: 290)
Diệu Quang đại chúng nhớ Người Đạo cao đức trọng một đời hiến dâng Sư Bà xả bỏ báo thân Vui chơi tịnh cảnh giác trần thong dong
(Xem: 448)
Rồi tất cả tan theo làn mây khói Bao thăng trầm thế sự cũng qua đi Tử và sanh tiếp diễn chẳng kể chi Cứ mặc kệ hãy sống đời thanh thản.
(Xem: 306)
Sen vàng nâng bước Người đi, Tăng Ni Phật Tử khắc ghi hạnh nguyền... Diệu Từ Ni Trưởng thâm uyên, Diệu Quang một thuở tinh chuyên đạo mầu
(Xem: 310)
Sương sa vạn vật gợi tình quê, Lắng nhẹ trần gian, nghĩa đạo kề. Đường tuệ sáng, trăng soi dáng núi, Cảnh tâm trong, gió lộng hương đê
(Xem: 432)
Kiếp xưa nhờ đủ phước duyên Hướng tâm tu Phật muộn phiền biến tan Ta không tham nhiễm thế gian Cuối đời nhắm mắt chẳng ràng buộc chi.
(Xem: 361)
Bây giờ mùa đã chớm vào Đông Mây trắng mù giăng, trắng ngõ lòng ! Thăm thẳm chiều xa buồn cánh nhạn Hắt hiu đời quạnh nhớ mênh mông.!
(Xem: 277)
Quê hương trời Việt bao la Chan hoà khắp cả trong ta kiếp nào Tình yêu hương thắm ngọt ngào Như nguồn suối chảy dạt dào quanh năm.
(Xem: 1006)
Kính Mừng Thọ 70 tuổi HT Thích Như Điển tổng hợp những bài viết cho Hoà Thượng Phương Trượng
(Xem: 387)
U nhàn, cảnh tịch, gợi nhàn thêm, Lặng tiếng hưu nai, vắng bóng thềm. Mù núi lạnh, gió lay khóm trúc, Mịt trăng mờ, mây phủ sương đêm.
(Xem: 346)
Tại nơi tịnh xá Trúc Lâm Thành Ba La Nại, mùa Xuân đã về Đất trời tĩnh lặng bốn bề Muôn hoa phô sắc sum suê trên cành
(Xem: 529)
Từ tâm giúp đỡ cứu thương đời, Tĩnh lặng lòng an rạng mắt môi. Niệm Phật tham thiền nên gắng tấn, Sát Sanh hại vật hãy xa rời.
(Xem: 294)
Vùng kia có một ông tăng Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê Tiền công tính đắt khỏi chê Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông
(Xem: 445)
Bát quan trai giới xuất gia, Một ngày trọn đủ ngọc ngà sánh chi, Gieo duyên tu Pháp từ bi, Tám điều giới cấm tường tri rõ ràng.
(Xem: 303)
Tu hành biếng nhác mãi thôi Cho nên vẫn bị luân hồi tử sanh, Rồi than Phật chẳng độ mình Trách luôn Phật Pháp chẳng linh, chẳng mầu!
(Xem: 617)
Rời xa lậu nghiệp chớ làng nhàng, (*) Tham ái thêm nhiều khổ lụy mang. Việc đến luôn chăm tâm chẳng buộc, Chuyện qua mãi khuất dạ không ràng.
(Xem: 354)
Trùng dương biển thắm gió ngàn khơi, Ánh giác rạng soi ngập đất trời. Trực nhận chơn tâm xa bể đắm, Hằng nghe diệu pháp cạn châu rơi.
(Xem: 371)
Cảm Đức Từ Bi phước lớn Một lòng hướng Phật chuyên tu Xoá tan cuộc đời tăm tối Mở tung cánh cửa ngục tù.
(Xem: 340)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền...
(Xem: 344)
Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy… Thôi thì hổng giận cả trần đây… Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy… Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…
(Xem: 303)
Ôi ! Người Mẹ của tôi Bốn ngàn năm nổi trôi Sụt sôi lòng căm hờn Thù ngoài cùng giặc trong
(Xem: 300)
Bóng cha xưa dưới bầu trời nắng sớm Như thiên thần đang dạo giữa cõi tiên Và quê hương rất đẹp cảnh thiên nhiên Có những cánh đồng thơm mùa lúa trổ
(Xem: 435)
Ở trong tịnh xá Kỳ Hoàn Nơi thành Xá Vệ hương ngàn thênh thang Cỏ cây rực rỡ ánh vàng Phật ngồi thuyết pháp cho hàng chư Thiên.
(Xem: 411)
Bát cơm chén nước mẹ trao Nuôi con khôn lớn công lao dưỡng từ Cuộc đời mẹ chẳng gì dư Bao năm khổ cực không từ gian nan .
(Xem: 585)
Bao mùa lá rụng vẫn buồn thê, Giọt nắng lung linh gợi nhớ về. Bỏ hết xuân thời Mẹ nỡ kể, Theo cùng tuổi hạc Người còn lê.
(Xem: 315)
Mấy thu con chưa gặp mẹ, Lòng nghe buồn mênh mông, Ở đây cuộc đời sôi động, Sầu dâng nghiêng ngã trong lòng
(Xem: 320)
Nhớ về cha, một buổi chiều, Bôn ba thân hạc dắt dìu các con, Kỷ niệm xưa nhớ mỏi mòn, Hoa rơi nước chảy đưa con về nguồn
(Xem: 412)
Tình yêu của Mẹ tuyệt vời Như hòn đảo giữa biển đời mênh mông Biển bao la, rộng muôn trùng.
(Xem: 560)
Sống chỉ là tạm gởi Chết mới thật trở về Ta về nơi cửa Phật Bỏ lại đời nhiêu khê .
(Xem: 573)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình.
(Xem: 410)
Khỉ kia nhiều vợ, lắm con Thuở xưa tụ họp ở luôn vùng này Thật là đông đúc vui vầy Khỉ cha cai trị cả bầy từ lâu
(Xem: 494)
Mẹ Quan Âm muôn đời cứu khổ Biết ơn Ngài ta lắng lòng nghe Dù cho gió cuốn mây che Niệm Ngài nhớ mãi thuyền ghe đến bờ .
(Xem: 436)
Thân tướng đẹp cuộc đời Thầy lại ngắn Nét tươi cười rộng đẹp cả con tim Thế gian này đâu phải dễ kiếm tìm Bậc Thiền Đức sống tu hành tịnh vắng .
(Xem: 687)
Tâm ta đẹp do tu mà có Trải rộng lòng đừng khó làm chi Tự mình cất bước mà đi Thoát vòng mê chấp sầu bi chẳng còn .
(Xem: 315)
Xưa rời cung điện ra đi Giờ đây thành đạo trở về thăm cha Hai mươi năm thoáng trôi qua Quê hương Đức Phật Thích Ca đón người
(Xem: 803)
Tu tâm hiển hiện, ánh vàng sen, Chướng nghiệp lìa xa, lặng đảo điên. Mù khử, hận tiêu, tâm định tĩnh, Đục trừ, sân hết, ý an yên.
(Xem: 846)
Nàng thu vừa gõ cửa Chân rón rén qua thềm Đêm qua hồn hoa cúc Cựa mình tạ từ sen.
(Xem: 364)
Tiền thân Đức Phật một thời Từng là chú khỉ sống nơi khu rừng Thân hình to lớn hào hùng Xiết bao mạnh mẽ, vô cùng thông minh,
(Xem: 361)
Bảy mươi năm, những thăng trầm dâu bể, Thầy vẫn đi, mang đuốc tuệ sảng soi, Giáo Pháp truyền trao, mệt mỏi chẳng nàn, Để gần gũi chúng con hàng Phật Tử.
(Xem: 428)
Mùa An Cư Tăng Ni hội tụ Hướng tâm về giới hạnh trang nghiêm Chuyển đưa giáo pháp con thuyền Y vàng thanh tịnh kết duyên thiện lành .
(Xem: 630)
Tình cha cao vời vợi, Như núi Thái non bồng. Như trời cao thăm thẳm, Giữa vũ trụ mênh mông.
(Xem: 706)
Ta là ai mà xem thường quả báo Ngày qua ngày tạo nghiệp bất thiện thôi Rồi vướng trong vòng cuốn của luân hồi Khổ càng khổ ôi muôn ngàn đau khổ .
Quảng Cáo Bảo Trợ