Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Tuyển tập 86

27 Tháng Mười Một 201100:00(Xem: 13341)
Tuyển tập 86


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - 86

(Từ bài số 851 đến số 860)

 

01. Không thương tiếc ! 851

02. Hai mảnh cuộc đời 852

03. Khép lại Vô Cùng ! 853

04. Tiếng hát bình an 854

05. Không ai không có ! 855

06. Em và tôi 856

07. Em tôi, ai nhớ ai thương ? 857

08. Ai vì, vì ai ? 858

09. Khù khờ ! 859

10. Ai thương ? 860

 

Không thương tiếc !

Tháng 10 – 2007

 

Chợt nhớ xưa, thời Vua Hùng mở nước

Lập hoàng thành dinh thự ở Phong Châu

Tới Cổ Loa rồi lại tới Thăng Long

Bao triều đại đã dày công xây dựng

 

Nay, nền cũ điêu tàn còn đâu móng

Bóng thời gian tàn tạ nét tiêu sơ

Nhớ Ông Cha, nhớ từ thuở dựng cờ

Giống Lạc Hồng trải ngàn năm văn hiến

 

Thế hệ chúng ta, trăm năm lận đận

Cái móng lỏng chân, chống đỡ cái nền

Thể chưa thành, đã chỏng gọng chênh vênh

Vậy mà cứ lòm khòm khom khú đế

 

Phết nhũng lạm, đeo tước hàm lễ mễ

Ðội tham ô, đục khoét thấu xương khô

Vẫn ghi công, vẫn tán thưởng, hoan hô

Thân đất Mẹ nát tan đầy thương tích

 

Tấm thân Cha khép hoàng hôn cô tịch

Thương tiền nhân, mây kéo gởi phù vân

Gió bụi bay tàn tạ, nát phong trần

Mưa nắng gội, rong rêu đan mấy lớp

 

Thế hệ chúng ta, vàng thau hỗn tạp

Trắng đâu còn mà lại nhắc chi đen

Mang hoang tưởng lò mò trong bóng đêm

Thì thử hỏi làm sao không nông nỗi ???

 

Thế đạo suy vi điên đảo

Nhân tâm thán oán ly tan

Dân tộc tan tác trăm đàn

Quê hương còn chi để nói

 

Ðốt ngọn lửa huy hoàng,

Dẹp tan đi hơi khói

Cây rỗng ruột hư hao

Trùng mối đục rã rời

Không lý do đục khoét hết đời

Dòng lịch sử cuốn phăng không thương tiếc !!!

 

Hai mảnh cuộc đời

Tháng 10 – 2007

 

Tôi vẫn thấy hai mảnh trăng khép lại

Tôi vẫn mang hai nửa một cuộc đời

Nửa bên này, tôi đập dũa tôi chơi

Nửa bên kia, tôi luyện tôi gang sắt

 

Tôi xin trả cuộc đời tôi thật đắc

Từng phút giây, từng hơi thở, đong đời

Kẻo mai kia gởi gió cuốn ngàn khơi

Uổng một kiếp vào đời chưa hết cuộc

 

Vầng trăng kia, có khi tròn, khi khuyết

Lưỡi liềm nghiêng, dần núng lại từng đêm

Ðêm từng đêm, treo lơ lửng chênh vênh

Tròn hết chỗ, lại đi về nơi khuyết

 

Tự nhiên thế, chứ không cần mực thước

Mực thước nào, ai khắc, để mà đo

Cứ sống đi, sống trọn vẹn, sao cho

Không hoen ố, không nhớp nhơ, tỳ vết

 

Nửa bên này phải đày cho thấm mệt

Nửa bên kia, không động đậy mảy lông

Ðem hai mảnh thảy lên giữa tầng không

Khi khép lại vẫn tròn đầy, nguyên vẹn

 

Ðỡ vòm trời, đưa một tay lên vén

Còn tay kia, khép lại một vành cong

Cuộc đời tôi, mang hai mảnh loanh quanh

Ði cùng khắp chưa đến nơi khởi điểm.

 

Khép lại vô cùng

Tháng 10 – 2007

 

Ðừng nghe tiếng nói nhớ thương

 Mai kia, không để vấn vương bên đàng

 Ðừng nghe tiếng nói âm vang

Mai kia, không nặng bẽ bàng bờ lau

 Ði như không sắc không màu

Ðến như trăng trắng hoa cau vô tình

 Xưa nay, bao cuộc tử sinh

Hỏi xem, ai nhớ bóng hình nào chưa

 Kìa xem, như nắng đổ mưa

Như mưa đổ nắng chưa vừa hư không

 Kìa xem, nước đổ về sông

Sông đi ra biển, biển trông về nguồn

 Tự nhiên, nào có tròn vuông

Nếu đem vẽ lại, tròn vuông mất rồi

 Luân hồi muôn kiếp, thế thôi

Xưa nay, đã mất tơ hào nào đâu

 Nếu đem vẽ sắc, thêm màu

Tang thương còn có biển dâu ra gì

 Ðã từ vô thỉ ra đi

Vô chung cũng thế, cứ đi tới cùng

 Khi nào khép cửa thỉ chung

Thì tôi khép lại vô cùng, đời tôi.

 

Tiếng hát bình an

Tháng 10 – 2007

 

Khép lại đi em, khung trời yêu dấu

Ðừng để gió bay, xơ xác bên đường

Ðẹp nhất trong đời, tin yêu hạnh phúc

Châu ngọc đá vàng, không thể nào hơn

 

Khép lại đi em, khung trời cao đẹp

Mây ngủ trên ngàn, gió ngủ trăng sao

Gìn giữ nhau nghe, đừng để hư hao

Kẻo mất đi rồi, như giấc chiêm bao

 

Ðêm không sương, nhưng lòng sao lạnh giá

Thu không vàng, sao tim tím hoa sim

Bóng chiều hoang, chiều tím đổ bên thềm

Giữa cuộc đời, cơn lốc xoay hờ hững

 

Vì thế em ơi, tôi viết cho người

Vì thế em ơi, tôi viết cho đời

Nét đẹp trao nhau, miệng thắm môi cười

Không có nụ cười, sẽ thấm tim đau

 

Khép lại đi nghe, khung trời nho nhỏ

Viết lại tự tình, quán trọ trần gian

Ðừng kết gieo chi, ai oán bẽ bàng

Trao tặng cho đời, tiếng hát bình an.

 

Không ai không có !

Tháng 10 – 2007

 

Cái khó của cuộc đời

“Dò sông dò biển dễ dò

Cái đau của cuộc đời

“Họa hổ họa bì nan họa cốt”

Và, cái nghiệt ngã của cuộc đời

“Tri âm tri diện bất tri tâm”

Thế mà tôi và em

Không cần sông biển

Không cần thước đo

Không cần cốt bì,

Không cần tâm diện

Dù chặt đứt mọi cây cầu vĩ tuyến

Hay cản ngăn mọi biên giới hoành, tung

Ta vẫn có nhau đến vô cùng

Từng vi tế hiện sinh

Ðến mạch máu, tế bào, nhịp tim, hơi thở

Không cần leo trên đồi nhung nhớ

Ðể nghe gió gọi về

Không cần lặn lội những nhiêu khê

Ta vẫn tồn sinh trong muôn kiếp

Ðừng cười tôi nghe

Tôi sẽ không cho ai biết

Ðừng trách tôi nghe

Tôi sẽ không nói cho ai hay

Nếu nói ra, trời đất hết lăn quay

Nhật nguyệt sẽ đứng yên

Và ngày đêm méo mặt

Vậy thì, em là ai

Ai đã nhận ra em

Người đó ở đâu

Hãy đón nhận minh châu

Mà không ai không có !

 

Em và Tôi

Tháng 10 – 2007

 

Em và tôi, cùng mỉm cười yên lặng

Chưa nói ra đã hiểu ý nhau rồi

Tri âm nghe, tri kỷ quá đi thôi

Ngay cả Bá Nha - Tử Kỳ, chưa hẳn thế

 

Ðâu cần vỡ cây đàn, hay cây đàn chưa vỡ

Bởi vì nghe đến cả tiếng vô thinh

Nhìn thấy nhau đến cả tự tánh linh

Riêng mặt mũi, ẩn hiện đi, kỳ bí

 

Bởi vì em mang bóng hình tuyệt mỹ

Không thể đem so sánh với trần gian

Bởi vì tôi, mang tình tự cưu mang

Ði đi mãi trên hành trình hư huyễn

 

Cảm ơn em đã cùng tôi đan quyện

Có mặt nhau và sánh bước nhau cùng

Không cần thề luôn son sắt thủy chung

Bởi vì ta không bao giờ xa cách

 

Vô thường còn chuyển mạch

Sinh tử còn đẳng đeo

Ta ca hát trên đèo

Reo đồi cao gió hú

 

Hình hài còn hội tụ

Tan hợp còn phân kỳ

Ta sánh bước nhau đi

Nơi nào ta muốn tới.

 

Em tôi, ai nhớ ai thương !

Tháng 10 – 2007

 

Em là ai, đeo theo tôi từ thuở

Chưa dự trang cho đến lúc đăng trình

Rồi nổi chìm trên vạn nẻo ba sinh

Em có mặt, không rời tôi nửa bước

 

Khi ngủ nghỉ, em hững hờ đôi chút

Choàng tỉnh ra, em đứng sẵn bao giờ

Ðể làm gì mà như thế em ơi

Em lặng lẽ, dường như tôi bỏ mặc

 

Tôi để ý, có ngày buồn, có những đêm khuya khắc

Tưởng mình tôi ngày vắng với đêm thâu

Không ngờ em ẩn hiện bất cứ đâu

Chưa kịp ngoảnh, em lộ hình nguyên vẹn

 

Ði tới đâu, vẫn gặp em, dù không hẹn

Sống ở đâu, vẫn có em, dù vô tình

Còn hơn bóng theo hình

Âm theo tiếng, vọng theo vang

Còn hơn hai mà một

Một mà hai, khắp nẻo đường

Ðang sống cõi trần gian

Hay núp xuống hoàng tuyền

Em hiện hữu và cùng tôi tái ngộ

Viết đôi câu

Nhỡ ai đó, nghĩ về em kỳ lạ

Nhỡ ai kia, nghĩ lầm em, trách lời

Viết không riêng em, mà cũng chẳng riêng tôi

Em tôi đó, ai nhớ, ai thương, ai có biết ???

 

Ai vì, vì ai !

Tháng 10 – 2007

 

Vần thơ, sao chẳng lung linh

Góc gai chi nỗi, chênh vênh chi nhiều

 Sao leo trên núi tiêu điều

Rớt vào hố thẳm trăm chiều tối tăm

 Không sao, mà cũng không trăng

Mây giăng mấy lớp, tuyết băng mấy bề

 Còn hơn vạn lý nhiêu khê

Còn hơn tro bụi, ủ ê hoang tàn

 Thơ tôi, không rắc hoa vàng

Mê hồn nhân thế, mỵ hàng lương dân

 Thơ tôi, không phết hôn trầm

Che mờ linh khí phất trần trừ nhơ

 Không đem chữ, ghép thành thơ

Tạt thù chiếu lệ, vật vờ cầm ca

 Không cầu dua nịnh, bóp xoa

Ðội trên đạp dưới, be tòa giã nhân

 Xin ai, ngại gió phong trần

Lánh xa đi nhé, kẻo gần bụi bay

 Xin ai, bứt gốc động cây

Lánh xa đi nhé, đọa đày lầm than

 Bởi tôi, gian thế chẳng màn

Trần gian chẳng ngại, nhân gian ngại gì

 Ðội trời đạp đất mà đi

Của chung ai giữ, ai vì, vì ai ?

 

Khù khờ

Tháng 10 – 2007

 

Khù khờ, nằm vuốt tóc râu

Duỗi chân góc biển, gối đầu sơn khê

Nghe cho hết những não nề

Tang thương, rách nát, ê chề trần gian

Ðưa tay bắt ánh trăng ngàn

Ðan tâm trang trải trên đàng bước đi

Cần chi, lưu lại được gì

Bọt bèo nhân ảnh, có chi lạnh lùng !!!

 

Ai Thương ?

Tháng 10 – 2007

 

Thương ai từ thuở chào đời

Ðã mang tiếng khóc không lời thở than

Thương ai từ thuở đầu xanh

Ðã mang hai gánh loanh quanh đôi bờ

Ði vào lứa tuổi còn thơ

Nhìn đời ánh mắt ngu ngơ quê nghèo

Lớn lên vượt núi băng đèo

Khi cày đồng ruộng, khi chèo qua sông

Lắng nghe cái buốt mùa đông

Chứa chan hạ nắng oi nồng can qua

Buồn trông thu tím la đà

Xuân còn mấy lá trổ hoa bên đường

Chạnh lòng, không vướng cũng vương

Không rơi cũng rụng giọt sương đầu cành

Vờn cùng mây trắng trời xanh

Một mình dấn bước độc hành trần ai

Cam lòng lối ngắn đường dài

Gối đầu hóc núi, duỗi đài băng tâm

Ði trong đông rét căm căm

Lội trong thu vắng, vầng trăng soi mờ

Vào xuân gối mộng đêm mơ

Vẫy chào hạ trắng, vật vờ bụi bay

Phong trần chống đỡ đôi tay

Gian truân dẫm bước không lay đá vàng

Tím lòng, không chút ngỡ ngàng

Càng đau đớn nỗi, càng mang nặng tình

Một mai sóng vỗ đầu ghềnh

Thuyền du chiếc bóng mông mênh cuối trời

Thôi nghe, một kiếp trong đời

Hợp tan vốn đã gởi đồi thiên thu.

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 6943)
Đến đi là chuyện cuộc đời Tử sanh là chuyện muôn đời xảy ra Duyên sanh trong cõi người ta Hổ tương từng phút chan hoà nắng mai .
(Xem: 5027)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Gần Ba La Nại có khu rừng già Nai con vừa mới sinh ra Dáng hình đẹp đẽ, thật là hiếm hoi
(Xem: 7000)
Phật tánh dung thông nghĩa chẳng biên, Ba ngàn thế giới cũng không miền. Tùy duyên bày phép lần chân tướng, Độ pháp lập khuôn ứng bản nguyên.
(Xem: 5802)
Chân tâm rỗng lặng thật vô biên, Vốn tự xưa nay tỏa khắp miền... Gặp cảnh, tuỳ cơ bày diệu ngữ, Giao duyên, ứng lúc hiện chơn nguyên.
(Xem: 8268)
Thuở xưa Đức Phật chúng ta Hồi còn tại thế, tiếp bà mẹ kia, Bà ta nức nở não nề Thương con vừa chết, thảm thê cõi lòng,
(Xem: 5144)
Thời xưa ở tại vùng kia Có hai người nọ chuyên nghề tiểu thương Bán buôn lặt vặt tầm thường Đồ dùng bếp núc, nữ trang rẻ tiền.
(Xem: 5381)
Tổ Tổ xưa nay khéo lập tông, Vững niềm tin Phật, Phật nơi lòng. Thân này huyển hoá, hư đâu thật, Vật nọ vô thường, có chợt không.
(Xem: 7979)
Xuống chốn trần gian được mấy khi Rong chơi chốc lát lại ra đi. Nổi trôi sanh tử còn chưa dứt, Đắm đuối tướng danh khó viễn ly.
(Xem: 5606)
Vườn thiền cảnh vắng cỏ hoa thơm, Nắng gọi hồn thơ xua nỗi hờn. Trúc biếc lung lay ngân địu thở, Mây hồng lãng đãng quyện niềm ơn.
(Xem: 5427)
Ngày xưa có một ông vua Trị vì đất nước rất ư công bằng Cạnh bên hoàng hậu đoan trang Vua yêu, vua quý, chứa chan hương tình.
(Xem: 6152)
Tâm nhiên tỏa chiếu bốn phương trời, Ánh hiện từ bi rạng khắp nơi... Đối cảnh tuỳ duyên không chướng ngại, Tham thiền nhập định chẳng ngăn đôi.
(Xem: 7866)
Ngàn năm bên lối nhỏ Trút niềm đau muộn phiền Ngàn năm mang hơi thở Dìu vợi trời tam thiên.
(Xem: 4863)
Sài Gòn chợt nắng gió hiu hiu Tôi đến thăm Ôn một buổi chiều Phố phường khói bụi người qua lại Xe cộ bên đường rộn tiếng kêu.
(Xem: 4965)
Ở đời quý nhất hòa bình, Sống đâu chẳng sợ một mình chơi vơi, Thân hòa với cả mọi người, Trong êm ngoài ấm suốt đời lạc quan
(Xem: 4799)
Chơn như lẳng lặng ở trong ta, Quét dọn lâu ngày sẽ hiện ra. Tập tánh dứt mê, lìa địa ngục, Khai tâm liễu ngộ, rõ Ta Bà.
(Xem: 6287)
Sự đời được mất rõ vô thường, Cội gốc sân si vốn khó lường. Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc, Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương.
(Xem: 4851)
Từ thuở vào chùa học kệ kinh, Lăng Nghiêm, Bát Nhã sáng lung linh. Đèn thiền rạng chiếu theo trang chữ, Đuốt tuệ ngời soi hiện bóng hình.
(Xem: 5540)
Vị cao tăng đắc đạo rồi Tính ra thấm thoắt nửa đời xuất gia Tu nơi thiền viện phương xa Dứt tình quyến luyến quê nhà từ lâu,
(Xem: 6690)
Ngày xưa có một bầy nai Nai đầu đàn quả là tài giỏi thay Một ngàn nai họp thành bầy Nhởn nhơ chung sống, vui vầy, rong chơi,
(Xem: 4914)
Lời kinh ý Phật gởi trao Ta nay xin nguyện khắc vào trong tâm Muôn ngàn hướng đẹp sâu thâm Đêm ngày gìn giữ nhiếp tâm hành trì .
(Xem: 5404)
Giường nan xốc xếch dưới trăng vàng, Trở giấc chim mơ, rộn đại ngàn. Loáng thoáng lá đưa đùa gió lạc, Rì rào suối lượn nuối đêm tan.
(Xem: 5562)
Tội từ tâm khởi tạo ra Chẳng ai cứu chuộc đời ta bao giờ Đừng mong cứ mãi cậy nhờ Sống đời ỷ lại luôn chờ cúng xin .
(Xem: 5592)
Nước kia có một quốc vương Nhân từ, vui vẻ, dễ thương vô cùng Xuân về hoa lá tưng bừng Vua mang quà tặng đến từng xóm thôn Thăm người nghèo khó neo đơn, Hòa mình cùng với vui buồn của dân.
(Xem: 6467)
Cái hẻm nhỏ tẹo tèo teo Mà bao kiếp sống vẫn đeo tháng ngày Trẻ em bụi bặm loay hoay Mua tần bán tảo đâu hay kiếp nghèo
(Xem: 8000)
Từ thiện cơm chay giữa phố đông, Sẻ chia khó nhọc giới lao công. Cực khổ nắng mưa cùng năm tháng, Vất vả mưu sinh khắp cõi trần.
(Xem: 5028)
Cách trở bao năm nay trở về, Rộn ràng ký ức chuổi dài thê, Xa nghe vạn kiếp chìm lưu lạc, Đánh thức hồn ta giữa ngộ mê.
(Xem: 6584)
Đời tu cao đẹp quá thôi Ba y một bát đứng ngồi thong dong Giản đơn chiếc áo nâu sòng Cơm canh đạm bạc gánh bồng nhẹ vai.
(Xem: 4958)
Mỹ Quốc thiên tai bão cuốn qua Harvey(TX)mới dứt đến Irma(FL) Hai cơn bão dữ tràn ngập tới Khốn khổ dân lành chạy thoát ra .
(Xem: 5796)
Chẳng lo chi bao cuộc đời triền phược Sống an vui tu tập dứt lo xa Mở rộng lòng đối xử với người ta Con đường đạo không còn chi trở ngại .
(Xem: 5349)
Biết nhận rõ cuộc đời không là thật Đến và đi như giấc mộng phù vân Sao ta không sống đẹp giữa thế trần Lấy tình thương làm con đường đạo nghiệp .
(Xem: 4289)
Một trong tôn giáo cổ xưa, Có thầy tu nọ rất ưa tế thần, Tuy ông nổi tiếng xa gần, Nhưng mà mê muội tâm thần nhiều thay.
(Xem: 3677)
Xưa kia ở chốn núi rừng, Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm, Họp bầy nô rỡn quanh năm
(Xem: 4617)
Thuở xưa có một thanh niên, Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh, Là con một, đã trưởng thành, Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
(Xem: 5670)
Thao thức mãi với yêu thương ngày cũ, Vẫn sống hoài trong tâm tưởng mẹ ơi !
(Xem: 12782)
Cái vô cái hữu vốn là không, Hiểu được duyên sanh chớ nặng lòng. Đông đến tuyết rơi, sương giá lạnh, Hè qua phượng trổ, cảnh trời trong.
(Xem: 3917)
Mục Kiền Liên vốn xuất thân, Con ông trưởng giả vô ngần giàu sang, Ông cha tu rất đàng hoàng, Nổi danh đạo đức xóm làng biết tên...
(Xem: 3212)
Sắc thu phơi trên lá, Khói quyện vương hương trầm, Chùa đông như ngày hội, Chân bước mãi trầm ngâm.
(Xem: 3499)
Mưa đêm trở tiết, lạnh quanh phòng, Lặng tiếng chuông đưa quặn thắt lòng.
(Xem: 3641)
Mẹ để con vào dạ, Nâng niu mười tháng trường, Đi, đứng, làm mọi việc... Vun đắp tình yêu thương!
(Xem: 3692)
Con về, ngủ dưới gốc thông, Trong mơ hé nụ đóa hồng Vu Lan.
(Xem: 3769)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình.
(Xem: 3501)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình.
(Xem: 9515)
Mây trắng vẫn thênh thang lùa vào nỗi nhớ, Phương trời cũ, Biết đâu tìm hơi thở, Bóng mẹ mùa thu đổ xuống bóng hoàng hôn !
(Xem: 4343)
“Tâm hiếu là tâm Phật. Hạnh hiếu là hạnh Phật”. Với truyền thống người Việt ta, hiếu thảo là một nền tảng đạo đức rất cần thiết, rất thiêng liêng và cao cả.
(Xem: 4438)
Người ngồi đó nhìn dòng đời biến chuyển, Qua bốn mùa thay đổi bởi thời gian, Đẹp tự nhiên như gió cuốn mây ngàn, Tâm thanh thoát giữa hành trình cô độc.
(Xem: 6014)
Duyên đến duyên đi cũng là duyên Cớ chi ta lại phải ưu phiền Tuỳ duyên ta sống cho đúng đạo Cứ để dòng đời chảy tự nhiên .
(Xem: 8401)
Từ đây kính mẹ, ăn năn Ai hơn mẹ quý, ai bằng tình thâm, Mới gây công đức vô ngần Cũng như gặp Quán Thế Âm được rồi!"
(Xem: 5501)
Đúng lời đức Phật dạy rồi: "Tâm ta đi khắp mọi nơi trên đời Cũng không tìm thấy được người Đáng yêu, đáng quý hơn nơi thân mình!
(Xem: 3533)
30 tháng 7, một mình, Mẹ ra biển động, Tình Cha lênh đênh, Bè lau quằn quại bờ sinh tử, Oa oa trẻ khóc, Rạng bình minh
(Xem: 5864)
Dòng đời như trường đấu, Được mất với hơn thua, Có không cùng thất bại, Diễn mãi chuyện trò đùa!
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant