Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Tuyển tập 122

27 Tháng Mười Một 201100:00(Xem: 13304)
Tuyển tập 122


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG



Tuyển tập 10 bài Số 122 - thơ Mặc Giang

(Từ bài số 1211 đến số 1220)

macgiang@y7mail.com ; thnhattan@yahoo.com.au

 

01. Ác mộng đêm mơ !

02. Ai không có quê hương ?

03. Vịnh núi sông

04. Vịnh quê hương

05. Vịnh nước non

06. Vịnh cơ đồ

07. Bừng tỉnh cơn mơ

08. Chỉ có quê mình

09. Nhớ thuở học đường

10. Dù có vô thường

 

Ác mộng đêm mơ !

 

Quê hương ơi, hỡi sông dài biển rộng

Ta du thuyền dong ruổi khắp bờ xa

Để nhìn trông thế nước non nhà

Đừng tơi tấp phong ba bão táp

 

Quê hương ơi, hỡi giang san gấm vóc

Ta băng đèo, vượt vạn lý sơn khê

Để nhìn trông bèo bọt nhiêu khê

Đừng ập phủ xát xây cát đá

 

“Lửa thử vàng, gian nan thử sức”

Là thịt da, ai lại chẳng nghe đau

thịt xương, ai chẳng cạn kiệt con tàu

Vật đổi sao dời, huống gì thân phù thế

 

“Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi”

Dạ sắt, lòng son, ai ngại núi e sông

Đường hầm đóng bít, tua tủa gai chông

Đóng chốt khóa, còn đắp be cố thủ

 

Chí nam nhi, vắt lên đèo chí tử

Mộng anh thư, vùi xuống hố cực hình

Quê hương ơi, non nước của mình

Hỏi trời đất, lặng thinh không nói

 

Sao đêm dài, sao mờ le lói

Trăng trên ngàn, vàng vọt trăng thâu

Sông sâu, đứt mấy nhịp cầu

Biển sâu, xơ mạn con tàu xa khơi

Núi cao, trơ trọi núi đồi

Vực thẳm, đất đá lở bồi xác xơ

Quê hương ơi, biết bao giờ

Bừng cơn ác mộng đêm mơ còn dài.

 

Tháng 02 – 2009

 

Ai không có quê hương !

 

Quê hương ta đó đẹp vô cùng

Phố thị, làng quê, đến đảo hòn

Mây trắng trời xanh cùng ấm lạnh

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương” chung

 

Quê hương ta đó đẹp như mơ

Từ thuở phôi sinh cho đến giờ

Đất Mẹ ươm tình hoa mỉm nụ

Quê Cha rèn chí đất đơm hoa

 

Quê hương ta đó đẹp nhà nhà

Lão ấu, nữ nam, đều thiết tha

Nghèo khó, sang hèn, hòa hợp sống

Tự tình dân tộc nở tâm hoa

 

Mạ xanh lúa chín rợp đồng vàng

Tiếng hát câu hò điệp khúc vang

Tay cấy, tay cày, tay gặt hái

Vai gồng, vai gánh, vai cưu mang

 

Khúc hát đồng quê tiếng tự tình

Có hàng trúc biếc đứng xinh xinh

Hương cau thoang thoảng bay theo gió

Ngát đượm làng quê của chúng mình

 

Ta bước chân đi giữa phố phường

Đèn xanh đèn đỏ những con đường

Có ai thơ thẩn bên hè phố

Đưa mắt nhìn xa nghĩ vấn vương

 

Quê hương diễn tả thật không lường

Một nhớ hai thương, đếm nhớ thương

Ba mến, bốn yêu, yêu mến quá

Hỏi ai không có một quê hương ???

 

Hỡi khách đường xa có nhớ nhà

Hỏi chi, chiếc gối của đêm qua

Vũng sương còn ướt, chưa khô gối

Đâu phải một đêm, đỡ khổ a !!!

 

Tháng 02 – 2009

 

Vịnh núi sông

 

Kính cẩn oai nghiêm thật tỏ tường

Đền thờ Quốc Tổ, đấng Hùng Vương

Linh thiêng điều ngựgia hộ

Đất nước muôn đời của Tổ Tông

 

Tuyệt thế hùng ca vịnh núi sông

Hùng Vương khai Tổ quốc giang sơn

Cháu con gìn giữ luôn bồi đắp

Đất nước Việt Nam thật vững bền

 

Tuyệt thế hùng ca vịnh núi sông

Trường Sơn hùng vĩ vững như đồng

Biển Đông sóng cả yên bờ cõi

Dân tộc trung trinh giống Lạc Hồng

 

Sông núi hồn thiêng quyện khói hương

Bao nhiêu tấc đất, bấy nhiêu xương

Bao nhiêu sông biển, bấy nhiêu máu

Mỗi đoạn đường đi mỗi nhớ thương

 

An bang thiên địa giống Tiên Rồng

Văn Hiến năm ngàn rạng Tổ Tông

Tiếp nối truyền lưu trao thế hệ

Vô cùng vô tận đến vô chung

 

Cất cao tiếng hát vịnh non sông

Đất nước Rồng Tiên giống Lạc Hồng

Tiết liệt đường đường trang dũng khí

Đan thanh sử ngọc lộng huy hoàng

 

Ta hát ca vang vịnh núi sông

Việt Nam muôn thuở rạng trời đông

Năm châu bốn biển hòa âm vọng

Dân tộc anh hùng tuyệt sắt son

 

Vịnh quê hương

 

Bài ca ta hát vịnh quê hương

Trỗi khúc ngân vang khắp nẻo đường

Cao ngất Trường Sơn reo đỉnh núi

Biển Đông cỡi sóng vỗ trùng dương

 

Bài ca ta hát vịnh quê hương

Cẩm tú giang san không thể lường

Dấu ngọc tranh thêu đan nét sử

Tấm gương rạng rỡ tỏa muôn phương

 

Nam Quan cửa ải của biên thùy

Đến Mũi Ca Mau nhịp bước đi

Thành bức dư đồ son thếp ngọc

Trời long đất lở chẳng suy vi

 

Sá gì thời thế phải can qua

Xâm thực xâm lăng xâm lấn à

Phương Bắc, phương Tây đều gục ngã 

Nhớ nghe, đừng động Việt Nam ta

 

Bài ca ta hát vịnh quê hương

Trổi khúc ngân vang vạn nẻo đường

Kiêu hãnh tự hào cùng tiến bước

Rồng Tiên dòng giống thật phi thường

 

Bài ca ta hát vịnh quê hương

Vang khắp làng quê đến phố phường

Dân tộc Việt Nam yêu dấu quá

Một thương nhớ mãi đến ngàn thương.

 

Tháng 02 – 2009

 

Vịnh nước non

 

Ta hát bài ca vịnh nước non

Danh lam thắng cảnh đẹp như son

Giang sơn cẩm tú thanh như ngọc

Trải bóng thời gian dẫu có mòn

 

Hình bóng Văn Lang thuở dựng cờ

Đến nay ẩn dấu bức tranh thơ

Phong sương tuế nguyệt còn lưu ảnh

Quốc Tổ hùng thiêng ngự án thờ

 

Loa Thành hòa quyện biến Thăng Long

Trang sử lung linh mãi chảy dòng

Nối tiếp cho sông dài biển rộng

Hình cong chữ S trải mênh mông

 

Tự thuở sơ khai giống Lạc Hồng

Đến nay, chín chục triệu lòng son

Da vàng máu đỏ reo tình tự

Đồng bọc đồng bào đồng cháu con

 

Nước non ta vịnh một bài ca

Nam Bắc Trung con cháu một nhà

Nước chảy đá mòn không biến đổi

Sao dời vật đổi chẳng phôi pha

 

Nước non ta vịnh một bài ca

Tuyệt tác hùng anh non nước nhà

Khí tiết đường đường hồn Tổ Quốc

Khắp lòng sông núi vọng ngân xa.

 

Tháng 02 – 2009

 

Vịnh cơ đồ

 

Quê hương ta đó vịnh cơ đồ

Quốc Tổ Hùng Vương thuở dựng cờ

Lập nước Văn Lang kỳ vĩ ấy

Ngàn năm Văn Hiến đẹp như mơ

 

Quê hương ta đó vịnh non sông

Cẩm tú giang sơn giống Lạc Hồng

Thời đại chuyển lưu trao thế hệ

Trời xoay đất chuyển vững như đồng

 

Trời Nam định thị nước Nam ta

Đừng có đụng vào, chết tiệt đa

Nước Việt phương Nam, dân Việt ở

Xâm lăng xâm thực quyết không tha

 

Non sông gấm góc vịnh Ba Miền

Nam Bắc Trung kết nhịp nối duyên

Tình tự chan hòa cao tiếng hát

Thiên thai vang khúc nhạc thần tiên

 

Ta cao tiếng hát vịnh quê hương

Thế hệ Ông Cha đã mở đường

Thế hệ cháu con nguyền mở lối

Non sông một dải đẹp như gương

 

Ta cao tiếng hát vịnh cơ đồ

Hòn ngọc viễn đông mãi điểm tô

Sánh với năm châu cùng bốn biển

Việt Nam muôn thuở đẹp như mơ.

 

Tháng 02 - 2009

 

Bừng tỉnh cơn mơ

 

Từ ngày cất bước ra đi

Dòng đời dập dũa tư nghì tóc tơ

Trần gian là một trận đồ

Xát xây nhân thế dại khờ chưa thôi

Đất, còn núi lở đá bồi

Trời, còn lồng lộng cõm còi hư vô

Kia thời sa mạc tàn khô

Đây thời bãi sậy xác xơ đầm lầy

Rừng già gốc cội trơ cây

Núi non chằng chịt truông mây lạnh mình

Nhân gian chìm nổi ba sinh

Đọa đày cuộc lữ phiêu trình nổi trôi

Bọt tan cát đá sóng mòi

Bèo giạt bến lở sông ngòi vũng nông

Nhân tình thế thái long đong

Lợi danh phù phiếm tréo tròng trần lao

Khổ đau phất gió lên cao

An lành trốt xoáy lộn nhào hố sâu

Nửa đời, đã sớm bạc đầu

Hỏi chi trắng dã da mồi tóc sương

Cuộc đời giấc mộng nghê thường

Trăm năm rồi cũng khói sương phai mờ

Mau mau bừng tỉnh cơn mơ

Ba đường sáu nẻo vật vờ xưa nay.

 

Tháng 02 – 2009

 

Chỉ có quê mình

 

Quê tôi, vốn thật nhà quê

Quanh năm suốt tháng sống nghề ruộng nương

Bốn mùa dãi nắng dầm sương

Mồ hôi muối áo nhuộm luôn bốn mùa

Quê tôi, vốn thật quê mùa

Miễn sao no ấm, hơn thua không màng

Mấy con đường đất cái quan

Làng trên xóm dưới băng ngang đi về

Quê tôi, quê thật là quê

Từ khi tấm bé mải mê đến già

Ruộng đồng vá đắp trầm kha

Mái tranh vách lá cửa nhà có chi

Tay cày, tay cấy, đen sì

Ngô khoai lúa gạo sắn mì oằn lưng

Nhiều năm thời tiết vô chừng

Bụng teo thóp lại, xương sườn nổi lên

Nhìn như lượn sóng lênh đênh

Hay mo như những tấm tôn chợ trời

Vậy mà gắn chặt cả đời

Khác nào câu chuyện “Nắm xôi Bờm cười”

Đi đâu, cũng chỉ quê người

Một mươi chưa hẳn, biết mười ra sao

Nhiều người nghĩ thấp nghĩ cao

Cuối cùng rồi cũng bôn đào về dinh

Không đâu bằng được quê mình

Đói no ấm lạnh ân tình có nhau

Không đâu bằng thuở ban đầu

Nấm rốn không nỡ, nắm nhau không lìa

Dù ai đội mão mang hia

Trong lòng cũng ước ao DÌA làng quê

Bởi vì quê có tình quê

Gừng cay muối mặn vỗ về yêu thương.

 

Tháng 02 – 2009

 

Nhớ thuở học đường

 

Ngày hai buổi mài trang giấy trắng

Rồi mai kia quảy gánh vào đời

Sân trường còn đó lá rơi

Nào ai quên được một thời đã qua

Nhớ lại thuở la đà bụi phấn

Tà áo ai phớt nắng gió bay

Sáng đi, hoa cỏ đan mây

Chiều về, chiếc lá ru cây bên đường

Thời bạch diện, dễ thương lắm chớ

Thuở thư sinh, tiên ở non bồng

Vẽ bao diễm mộng đem hong

Kết trang giấy trắng ước mong cao vời

Ngày nào đó xa rời đèn sách

Mái học đường chia cách sau lưng

Trường đời, quả thật khôn lường

Đâu như giấy trắng tinh tường, phải không

Nếu ước gì, ước còn tuổi trẻ

Được vui chơi nhẵn ghế sân trường

Với tà áo trắng thương thương

Với trang bạch diện chưa vương thế trần

Đời đâu mãi dự phần diễm phúc

Tuổi thần tiên có lúc thôi mà

Một khi cất bước đi qua

Nhìn sân trường cũ, ta bà bụi bay.

 

Tự nói sẽ viết, sau khi nhìn thấy bài Bến Tre Quê Tôi, do ai đó đưa lên

trang mạng Bến Tre Bạn Bè của giới Giáo viên, Học sinh thuộc tỉnh này.

Và mới viết xong.

Tháng 02 – 2009

 

Dù có vô thường

 

Một mai dù có vô thường

Chuyển thân cát bụi trên đường ta đi

Kìa trông, vô thỉ là gì

Vô chung cũng thế, có chi ngại ngùng

Từ trong diệu hữu vô cùng

Chữ hoành vừa biến, chữ tung hiện hình

Xưa nay ta vẫn nguyên trinh

Minh châu ánh ngọc, tánh linh rạng ngời

Vô thường cất bước rong chơi

Chứ đừng cố thủ, chết đời đó nghe

Lá me đưa đẩy lá me

Ngàn năm phớt gió, lá me la đà

Lở bồi mới nhuận phù sa

Nếu không, một bãi tha ma hoang tàn

Thiên hà vạn thể mênh mang

Không, thành, hoại, trụ biến tàng nên thơ

Vô thường hằng diễm như mơ

Mê si chấp thủ, dại khờ mới đau

Đêm dài mê ngủ đã lâu

Tóe lên ánh ngọc, canh thâu lụn tàn

Một mai cũng có trăng vàng

Mai một cũng có trăng ngàn rong chơi

Nhất chân tánh thể tinh khôi

Vô thường hằng hữu tuyệt vời ai hay.

 

Tháng 02 – 2009

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 6965)
Đến đi là chuyện cuộc đời Tử sanh là chuyện muôn đời xảy ra Duyên sanh trong cõi người ta Hổ tương từng phút chan hoà nắng mai .
(Xem: 5048)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Gần Ba La Nại có khu rừng già Nai con vừa mới sinh ra Dáng hình đẹp đẽ, thật là hiếm hoi
(Xem: 7025)
Phật tánh dung thông nghĩa chẳng biên, Ba ngàn thế giới cũng không miền. Tùy duyên bày phép lần chân tướng, Độ pháp lập khuôn ứng bản nguyên.
(Xem: 5833)
Chân tâm rỗng lặng thật vô biên, Vốn tự xưa nay tỏa khắp miền... Gặp cảnh, tuỳ cơ bày diệu ngữ, Giao duyên, ứng lúc hiện chơn nguyên.
(Xem: 8282)
Thuở xưa Đức Phật chúng ta Hồi còn tại thế, tiếp bà mẹ kia, Bà ta nức nở não nề Thương con vừa chết, thảm thê cõi lòng,
(Xem: 5164)
Thời xưa ở tại vùng kia Có hai người nọ chuyên nghề tiểu thương Bán buôn lặt vặt tầm thường Đồ dùng bếp núc, nữ trang rẻ tiền.
(Xem: 5404)
Tổ Tổ xưa nay khéo lập tông, Vững niềm tin Phật, Phật nơi lòng. Thân này huyển hoá, hư đâu thật, Vật nọ vô thường, có chợt không.
(Xem: 7990)
Xuống chốn trần gian được mấy khi Rong chơi chốc lát lại ra đi. Nổi trôi sanh tử còn chưa dứt, Đắm đuối tướng danh khó viễn ly.
(Xem: 5628)
Vườn thiền cảnh vắng cỏ hoa thơm, Nắng gọi hồn thơ xua nỗi hờn. Trúc biếc lung lay ngân địu thở, Mây hồng lãng đãng quyện niềm ơn.
(Xem: 5442)
Ngày xưa có một ông vua Trị vì đất nước rất ư công bằng Cạnh bên hoàng hậu đoan trang Vua yêu, vua quý, chứa chan hương tình.
(Xem: 6174)
Tâm nhiên tỏa chiếu bốn phương trời, Ánh hiện từ bi rạng khắp nơi... Đối cảnh tuỳ duyên không chướng ngại, Tham thiền nhập định chẳng ngăn đôi.
(Xem: 7881)
Ngàn năm bên lối nhỏ Trút niềm đau muộn phiền Ngàn năm mang hơi thở Dìu vợi trời tam thiên.
(Xem: 4871)
Sài Gòn chợt nắng gió hiu hiu Tôi đến thăm Ôn một buổi chiều Phố phường khói bụi người qua lại Xe cộ bên đường rộn tiếng kêu.
(Xem: 4997)
Ở đời quý nhất hòa bình, Sống đâu chẳng sợ một mình chơi vơi, Thân hòa với cả mọi người, Trong êm ngoài ấm suốt đời lạc quan
(Xem: 4812)
Chơn như lẳng lặng ở trong ta, Quét dọn lâu ngày sẽ hiện ra. Tập tánh dứt mê, lìa địa ngục, Khai tâm liễu ngộ, rõ Ta Bà.
(Xem: 6306)
Sự đời được mất rõ vô thường, Cội gốc sân si vốn khó lường. Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc, Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương.
(Xem: 4861)
Từ thuở vào chùa học kệ kinh, Lăng Nghiêm, Bát Nhã sáng lung linh. Đèn thiền rạng chiếu theo trang chữ, Đuốt tuệ ngời soi hiện bóng hình.
(Xem: 5562)
Vị cao tăng đắc đạo rồi Tính ra thấm thoắt nửa đời xuất gia Tu nơi thiền viện phương xa Dứt tình quyến luyến quê nhà từ lâu,
(Xem: 6709)
Ngày xưa có một bầy nai Nai đầu đàn quả là tài giỏi thay Một ngàn nai họp thành bầy Nhởn nhơ chung sống, vui vầy, rong chơi,
(Xem: 4938)
Lời kinh ý Phật gởi trao Ta nay xin nguyện khắc vào trong tâm Muôn ngàn hướng đẹp sâu thâm Đêm ngày gìn giữ nhiếp tâm hành trì .
(Xem: 5423)
Giường nan xốc xếch dưới trăng vàng, Trở giấc chim mơ, rộn đại ngàn. Loáng thoáng lá đưa đùa gió lạc, Rì rào suối lượn nuối đêm tan.
(Xem: 5576)
Tội từ tâm khởi tạo ra Chẳng ai cứu chuộc đời ta bao giờ Đừng mong cứ mãi cậy nhờ Sống đời ỷ lại luôn chờ cúng xin .
(Xem: 5618)
Nước kia có một quốc vương Nhân từ, vui vẻ, dễ thương vô cùng Xuân về hoa lá tưng bừng Vua mang quà tặng đến từng xóm thôn Thăm người nghèo khó neo đơn, Hòa mình cùng với vui buồn của dân.
(Xem: 6487)
Cái hẻm nhỏ tẹo tèo teo Mà bao kiếp sống vẫn đeo tháng ngày Trẻ em bụi bặm loay hoay Mua tần bán tảo đâu hay kiếp nghèo
(Xem: 8022)
Từ thiện cơm chay giữa phố đông, Sẻ chia khó nhọc giới lao công. Cực khổ nắng mưa cùng năm tháng, Vất vả mưu sinh khắp cõi trần.
(Xem: 5047)
Cách trở bao năm nay trở về, Rộn ràng ký ức chuổi dài thê, Xa nghe vạn kiếp chìm lưu lạc, Đánh thức hồn ta giữa ngộ mê.
(Xem: 6596)
Đời tu cao đẹp quá thôi Ba y một bát đứng ngồi thong dong Giản đơn chiếc áo nâu sòng Cơm canh đạm bạc gánh bồng nhẹ vai.
(Xem: 4974)
Mỹ Quốc thiên tai bão cuốn qua Harvey(TX)mới dứt đến Irma(FL) Hai cơn bão dữ tràn ngập tới Khốn khổ dân lành chạy thoát ra .
(Xem: 5822)
Chẳng lo chi bao cuộc đời triền phược Sống an vui tu tập dứt lo xa Mở rộng lòng đối xử với người ta Con đường đạo không còn chi trở ngại .
(Xem: 5376)
Biết nhận rõ cuộc đời không là thật Đến và đi như giấc mộng phù vân Sao ta không sống đẹp giữa thế trần Lấy tình thương làm con đường đạo nghiệp .
(Xem: 4314)
Một trong tôn giáo cổ xưa, Có thầy tu nọ rất ưa tế thần, Tuy ông nổi tiếng xa gần, Nhưng mà mê muội tâm thần nhiều thay.
(Xem: 3696)
Xưa kia ở chốn núi rừng, Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm, Họp bầy nô rỡn quanh năm
(Xem: 4650)
Thuở xưa có một thanh niên, Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh, Là con một, đã trưởng thành, Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
(Xem: 5706)
Thao thức mãi với yêu thương ngày cũ, Vẫn sống hoài trong tâm tưởng mẹ ơi !
(Xem: 12809)
Cái vô cái hữu vốn là không, Hiểu được duyên sanh chớ nặng lòng. Đông đến tuyết rơi, sương giá lạnh, Hè qua phượng trổ, cảnh trời trong.
(Xem: 3946)
Mục Kiền Liên vốn xuất thân, Con ông trưởng giả vô ngần giàu sang, Ông cha tu rất đàng hoàng, Nổi danh đạo đức xóm làng biết tên...
(Xem: 3239)
Sắc thu phơi trên lá, Khói quyện vương hương trầm, Chùa đông như ngày hội, Chân bước mãi trầm ngâm.
(Xem: 3519)
Mưa đêm trở tiết, lạnh quanh phòng, Lặng tiếng chuông đưa quặn thắt lòng.
(Xem: 3669)
Mẹ để con vào dạ, Nâng niu mười tháng trường, Đi, đứng, làm mọi việc... Vun đắp tình yêu thương!
(Xem: 3722)
Con về, ngủ dưới gốc thông, Trong mơ hé nụ đóa hồng Vu Lan.
(Xem: 3785)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình.
(Xem: 3517)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình.
(Xem: 9537)
Mây trắng vẫn thênh thang lùa vào nỗi nhớ, Phương trời cũ, Biết đâu tìm hơi thở, Bóng mẹ mùa thu đổ xuống bóng hoàng hôn !
(Xem: 4368)
“Tâm hiếu là tâm Phật. Hạnh hiếu là hạnh Phật”. Với truyền thống người Việt ta, hiếu thảo là một nền tảng đạo đức rất cần thiết, rất thiêng liêng và cao cả.
(Xem: 4462)
Người ngồi đó nhìn dòng đời biến chuyển, Qua bốn mùa thay đổi bởi thời gian, Đẹp tự nhiên như gió cuốn mây ngàn, Tâm thanh thoát giữa hành trình cô độc.
(Xem: 6034)
Duyên đến duyên đi cũng là duyên Cớ chi ta lại phải ưu phiền Tuỳ duyên ta sống cho đúng đạo Cứ để dòng đời chảy tự nhiên .
(Xem: 8427)
Từ đây kính mẹ, ăn năn Ai hơn mẹ quý, ai bằng tình thâm, Mới gây công đức vô ngần Cũng như gặp Quán Thế Âm được rồi!"
(Xem: 5522)
Đúng lời đức Phật dạy rồi: "Tâm ta đi khắp mọi nơi trên đời Cũng không tìm thấy được người Đáng yêu, đáng quý hơn nơi thân mình!
(Xem: 3571)
30 tháng 7, một mình, Mẹ ra biển động, Tình Cha lênh đênh, Bè lau quằn quại bờ sinh tử, Oa oa trẻ khóc, Rạng bình minh
(Xem: 5886)
Dòng đời như trường đấu, Được mất với hơn thua, Có không cùng thất bại, Diễn mãi chuyện trò đùa!
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant