Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Tuyển tập 17

27 Tháng Mười Một 201100:00(Xem: 14058)
Tuyển tập 17


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - Số 17

(Từ bài số 161 đến số 170)

thnhattan@yahoo.com.au

 

Tôi viết thơ để lại cho đời 161

Máu chảy về tim, rung lòng nhân thế 162

Tôi là Cô Thôn Nữ 163

Lăn quay con tạo, huyễn sinh vô cùng 164

Mai tôi về 165

Trái đất của ta 166

Tôi là một con tàu 167

Tôi là Người Phu Quét Đường 168

Tôi là Người Phu Khuân Vác 169

Tôi là Một Người Thợ May 170

 

Tôi Viết Thơ Để Lại Cho Đời !

 Tháng 9 - 2004

 

Tôi viết thơ để lại cho đời

Tôi viết thơ trang trải nơi nơi

Ai đón nhận, và ai không đón nhận

Sợi thơ cuộn bềnh bồng, không quấn

Trào tuôn thành dòng, quyện chảy, mênh mông

Chảy trên đồi cao, chảy xuống ruộng đồng

Ven cỏ dại, bên bờ đê thanh vắng

Lên không trung, đọng thành làn mây trắng

Khuất lưng trời, lấp lánh những vì sao

Xuống dòng sông, lăn sóng nước rạt rào

Ra biển cả, vỗ trùng khơi muôn thuở

Em bé mục đồng, dừng chân bỡ ngỡ

Cô gái ven làng, bẽn lẽn ngừng tay

Chim ngẩn ngơ, rũ cánh thôi bay

lững lờ, đơ man thôi vẩy

Dòng thời gian, lặng yên đưa đẩy

Máy huyễn sinh, ngưng động con thoi

Thơ ngập biển đông

Thơ vút lên đồi

Thơ tắm Trường Sơn

Thơ phơi đồng nội

Thơ đẩy màn đêm, xua đi bóng tối

Thơ kéo ngày lên, đưa ánh sáng về

Thơ ngập lưng đồi, mấy độ sơn khê

Thơ khép biển dâu, thay màu tang hải

Thơ nhìn trần gian nhục vinh, thành bại

Thơ gọi con người, nối lại tình thương

Thơ gãy cung đàn, cất tiếng du dương

Rung nhịp con tim theo làn hơi thở

Thơ tuyệt tình ca

Thơ lay đầu gió

Thơ gác mái chèo, gối tựa dòng sông

Mơ giấc điệp, ôm trăng vàng lay sóng nước.

 

 Máu Chảy Về Tim, Rung Lòng Nhân Thế !

 Tháng 9 - 2004

 

Tôi nghe máu chảy ruột mềm

Tôi nghe máu chảy về tim

Rung động khắp cùng châu thể

Kiếp nhân sinh, không lẽ tạc thù chiếu lệ

Kiếp con người, không lẽ sống chết thì xong

Nhìn người đau, ta vẫn cứ dửng dưng

Nhìn người khổ, ta hững hờ vô cảm

Say quyền lực, đắp bạo tàn, nhũng lạm

Mị dân tình, be tham vọng, hư vinh

Ai chết mặc ai, miễn không đá động tới mình

Chiều rũ bóng, rừng già ru cỏ dại

Bờ lau lách, ao tù, reo ếch nhái

Đồng ruộng hoang, đầm lạch, gọi ễnh ương

Tiếng thạch sùng chắt lưỡi, tiếc đêm trường

Trong ngõ tối, “dế mèn phiêu lưu ký”

Vạn vật gườm nhau, tha hồ đố kỵ

Không lẽ con người, chui rúc ốc đảo hoang

Bóng thời gian, sỏi đá cũng bào mòn

Tình nhân thế, ngàn cân treo sợi tóc

Phớt nhân ảnh, leo đồi cao ì ạch

Phẫn tình người, lao hố thẳm, vùi sâu

Góp rong rêu vụn vỡ, bạc mái đầu

Nhồi trái tim đã sần sùi chai đá

Tiếng thương yêu con người sao xa lạ

Những trắc ẩn chân tình, không động mối từ tâm

Kén đã giăng tơ, xa xót những tơ tằm

Nghe nhịp thở con tim, ta khẽ gọi

Người và ta, có nghe lòng người rã rượi

Ta và người, đừng đày ải người ơi

Mỗi chúng ta, khi có mặt trong đời

Biết bao nhiêu tiếng cười trong tiếng khóc

con người, nếu ta còn nước mắt

nhân sinh, nếu ta còn chút tư lương

Nước mắt kia xin nối lại tình thương

Máu chảy về tim, rung lòng nhân thế !!!

 

 

Tôi Là Cô Thôn Nữ

 Tháng 9 - 2004

 

Tôi là cô thôn nữ

Sinh ra mái khói lều tranh

Lớn lên ruộng quắn ngô đồng

Xõa mái tóc thề, soi bóng bờ sông

Tuổi mới lớn như màu xanh lá mạ

Tôi là cô thôn nữ

Một tay xin đỡ đần cho má

Một tay xin đỡ đần cho ba

Hết hai tay, nên hồn trong trắng ước mơ

Con bướm nhỏ thơ ngây, xin lồng trang sách vở

Tôi là cô thôn nữ

Bên đầu ngõ thẹn thùng hoa mắc cỡ

Đường cô thôn, phe phẩy lá rung cây

Gió từ đông thổi sang tây

Lá kia xanh lá hoa nầy thơm hoa

Cửa tây mấy lớp mấy tòa

Niềm tây mấy bậc nhẹ thoa nỗi niềm

Tôi là cô thôn nữ

Ngày mùa đang tới bước chân êm

Gạo trắng trăng thanh cối giã mềm

Gánh lúa mềm vai, vai nặng gánh

Gái quê mộc mạc sống êm đềm

Tay cày tay cấy

Tay gặt tay phơi

Tay ôm bó lúa

Tay dời bó bông

Tôi là cô thôn nữ

Vai mang vai gánh vai gồng

Cho cô thôn nữ ruộng đồng thơm hương

Nón, chằm, sợi chỉ vương vương

Từ vành tới chốp, bao đường biết không

Trông mùa cho lúa trổ bông

Trông cho ruộng chín, trông hồng bếp tranh

Tôi là cô thôn nữ

Đầu mùa lúa chín tinh anh

Cuối mùa vun vén để dành mai sau

Bờ ao mái tóc xõa đầu

Bên cầu ngọn nước men cầu chưa qua

Xa gần rồi lại gần xa

Đường quê xóm nhỏ nhường xa hóa gần

Nhà tôi có giậu bao quanh !!!

 

Lăn Quay Con Tạo Huyễn Sinh Vô Cùng !

  Tháng 9 - 2004

 

 Từ khi cất bước ra đi

Đến nay nhìn lại, còn gì trắng tay

 Thời gian thấm thoát phút giây

Cả đời đếm lại, đến nay còn gì

 Sinh ra vốn chẳng có chi

Từ trong cát bụi huyền vi tạo thành

 Hồng hoang mở khối tinh anh

Mênh mông huyễn tượng song hành cùng tôi

 Dọc đường an lão lên ngôi

Phong sương tuyết nguyệt đỉnh đồi trơ vơ

 Cho hay con tạo hững hờ

Lang thang vạn hữu trôi bờ tử sinh

 Ra đi chỉ có một mình

Trở về cũng chỉ bóng hình mà thôi

 Nhân gian trả lại cuộc đời

Trần gian trả lại cho người nhân gian

 Lặng thinh im bặt âm vang

Vọng lên một tiếng vỗ tan đôi bờ

 Bờ này hữu thể tinh mơ

Bờ kia vô tướng cơ hồ có không

 Ra đi nào núi nào sông

Trở về nhìn lại núi sông một mình

 Uyên nguyên chiếc bóng theo hình

Lăn quay con tạo huyễn sinh vô cùng !!!

 

Mai Tôi Về !

 Tháng 9 - 2004

 

Mai tôi về, Mẹ tôi còn đâu đó

Bóng thời gian, có thấy đứa con xưa

Tuổi đã mòn, đan sợi tóc lưa thưa

Mắt lại lòa, nhìn cội già long gốc

 

Mai tôi về, Cha tôi dày khó nhọc

Trông dáng tôi, cũng độc thọ trơ cành

Thăm thẳm đôi bờ, đọng giọt khô quanh

Chấm từng điểm dư đồ, rung lịch sử

 

Mai tôi về, Anh tôi nhìn tư lự

Thuyền phiêu du, xơ mạn sóng giang hồ

Nợ tang bồng xô đẩy cửa hư vô

Chí nam nhi vắt lên đèo kim cổ

 

Mai tôi về, Chị tôi nhìn ngờ ngợ

Tấm lòng son, mờ sương khói sơn khê

Màu trời xanh, tản mạn chốn xa mờ

Mây đen bạc, phủ bềnh bồng trôi nổi

 

Mai tôi về, Em tôi nhìn không nói

Nẻo đường nào, ê ẩm bước chân đi

Một cánh chim, dù không nghĩa là gì

Nhưng tiếng vỗ, vỡ toang trời câm lặng

 

Khu vườn xưa, lây lan tràn rau đắng

Thôn xóm nghèo, ủ dột mái nhà tranh

Lúa đơm bông, ngậm sữa ướp tinh anh

Sinh lực cạn, úa tàn cây trái chín

 

Mạch lòng đất, vương suối nguồn bịn rịn 

Tẩm làn hơi, nước ẩm ướt lên non

Non nước ngàn năm, non nước chẳng mòn

Dù xây xát, qua từng thời biến động

 

Mai tôi về, nước in hình đôi bóng

Một bóng hình, hai mặt, nước dõi soi

Bóng hình này vương vấn dáng giống nòi

Bóng hình kia lâng lâng hồn sông núi. 

 

Trái Đất Của Ta

 Tháng 9 - 2004

 

Trái đất của ta

Một hành tinh xanh gắn trong chùm dương hệ

Một tinh cầu mang sự sống tự ngàn xưa

Đón ánh mặt trời, xuyên tầng khí quyển, “lọc, lừa”

Hút vạn vật khỏi ly tâm, đẳng đeo hình bầu dục

Trái đất của ta

Bao gồm năm châu lục

Bảo bọc, nối liền, cách khoảng năm đại dương

Thái Bình Dương, Đại Tây Dương

Ấn Độ Dương nối hải trường thênh thang

Bắc Băng Dương phủ ngút ngàn

Nam Băng Dương, tuyết mênh mang muôn trùng

Phần tư, châu lục tương dung

Á Châu một dải cách vùng Úc Châu

Phi Châu sa mạc phủ đầu

Âu Châu phồn thịnh Mỹ Châu sang giàu

Da vàng da trắng da màu

Vì tình nhân loại chung nhau sống cùng 

Trái đất của ta

Hiện hữu vô cùng

Muôn vật tương lân nương tựa

Từ ngàn xưa cũng thế

Cho đến hôm nay và đến tận ngàn sau

Sự sống thi nhau

Trên hành tinh xanh, nẩy nở

Trái đất của ta

Một tinh cầu ngàn đời che chở

Xoáy thái dương, cộng hưởng giữa thiên hà

Xoáy từng vòng theo năm tháng dần qua

Mang bốn mùa đổi thay, nhồi sinh lực

Từ vô thỉ, đã vô cùng, không dứt

Đến vô chung, lại vô tận, không tan

Có nghĩa gì bóng dáng của thời gian

Ta ôm một khối, đẩy, xô, cùng vũ trụ

Ta chống chỏi giữa muôn ngàn tinh tú

Ta bão hòa cùng vạn thể bao la 

Để hành tinh xanh là mãi mãi của ta

Cho vạn vật tương sinh hòa điệu sống.

 

Tôi Là Một Con Tàu

Tháng 9 - 2004

 

Tôi là một con tàu.

Đi khắp sân ga

Đưa người đi khắp nẻo sơn hà

Đưa người về tận lòng phố thị

Tôi là một con tàu.

Đi khắp sân ga

Đi băng qua truông

Đi băng qua suối

Đi băng qua đèo

Kéo đoàn tàu bắt ngang núi rừng hùng vĩ

Tôi là một con tàu.

Rập rềnh, ầm ĩ

Kéo đoàn tàu đi

Từ Nam ra Bắc, từ Bắc vô Nam

Qua từng Tỉnh, Thành, sông núi xanh lam

Từng dấu móc, băng qua, liền ranh giới

Nhà ga đứng đợi

Người đến người đi

Mỗi chuyến đi là một chuyến tinh kỳ

Tôi phụt khói, lôi con tàu lao tới

Đường Sài Gòn-Hà Nội

Đường Hà Nội-Sài Gòn

Hai bánh sắt boong boong 

Cho con tàu đi mãi

Tôi là một con tàu.

Băng từng quan ải

Vách núi nghiêng nghiêng, tựa dưới chân đèo

Con tàu nghiêng nghiêng, đeo núi cheo leo

Vút lên cao đất trời lồng lộng

Thẳm chân đèo biển cả chìm sâu

Tàu đi ngày tận đêm thâu

Tàu về còn mấy nhịp cầu chưa qua

Tàu đi cách mấy sân ga

Tàu về cách mấy nhịp xa nhịp gần

Hai đường bánh sắt đưa chân

Tàu đi đi mãi bao lần lại qua

Tàu về có nhớ sân ga

Tàu đi lại bỏ sân ga nữa rồi

Người đi người đứng người ngồi

Nhà ga tôi đó con tàu lại qua

Người đi còn nhớ sân ga

Người về còn nhớ phương xa phương gần

Tôi đi dù đã bao lần

Tôi đi tôi nhớ phương gần phương xa

Tàu ơi, về với sân ga !

Người ơi, về với quê nhà dấu yêu !

 

Tôi Là Người Phu Quét Đường

 Tháng 9 - 2004

 

Tôi là người phu quét đường

Quét ngõ hẻm, lề đường

Quét phố xá, công viên

Gom từng cọng lá, ni lông

Để góp một phần cho quê hương thêm đẹp

Tôi là người phu quét đường

Quét lối thênh thang, quét về ngõ hẹp

Quét từ thuở nào, cho tới hôm nay

Quét chổi cùn ngày, cho tới ngày mai

Cây rung gió cho bốn mùa rụng lá

Chiều thu tím lá vàng rơi lã chã

Nắng mòn da hạ cháy những điêu tàn

Đông se lạnh đan mưa bắt giăng ngang

Xuân khoe nụ xác hoa phơi sắc thắm

Tôi là người phu quét đường

Giẫm từng bước lê đi từng chặng

Những con đường quen thuộc từ lâu

Những trụ đèn cống rãnh nông sâu

Mỗi khúc quanh rẽ mòn lối nhỏ

Cây chổi sần tay một đời gắn bó

Túi rác lưng đầy bỏ xó đeo mang

Từng nhịp thao tác phơn phớt bên đàng

Khua xào xạc, lá rác ê mình, bất động

Ghế đá công viên nằm lèo thổi mộng

Người phu quét đường bóng nắng lọt khe

Phách đốc kê thành, tay gối, khò khè

Ru giấc điệp như thiên thần quét lá

Tôi là người phu quét đường

Xuân đến, Thu sang, Đông tàn, nắng Hạ

Cây chổi theo mình, bao rác theo chân

Bốn mùa kè nhau, mưa nắng phong trần

Gom vụn vỡ giữa phố phường hoa mộng

Ngày lại ngày, ai vô tình bỏ đống

Đêm từng đêm, ai ném xả bay bay

Tôi bước qua, nhìn bắt mắt, ra tay

Mở hầu bao, nhét của đời thiên hạ

Phố phường đâu lạ

Vóc dáng phong sương

Người phu quét đường

Lom khom năm tháng

Đã có mặt khi vừng đông tỏ rạng

Bóng tôi qua, cuốn hút, khuất xa mờ

Rồi một mai, cũng giờ đó, như mơ

Tôi xuất hiện và đi qua, biến mất.

 

 Tôi Là Người Phu Khuân Vác

 Tháng 9 - 2004

 

Tôi là người phu khuân vác

Trên đôi vai nặng trĩu những nhọc nhằn

Đẫm giọt mồ hôi lã chã trôi lăn

Nhanh thao tác, đạt chỉ tiêu, thở dốc

Bung đôi tay, tôi nhấc lên cái một

Giẫm đôi chân, tôi bước vững như đồng

vật dụng gì, nặng nhẹ cũng như không

Bốc, vác, đổi, dời, tồn kho, chất đống

Tôi là người phu khuân vác

Xí nghiệp, bến cảng, bến xe, cầu cống

Dù nơi nào, tôi chẳng ngại thân tôi

Dùng sức mình tắm mát giọt mồ hôi

Vì ngành nghề, vì miếng cơm manh áo

Gánh gian truân người dân phu khổ não

Đè tấm thân, người khuân vác là tôi

Đời của riêng ai, ai chẳng đua đòi

Miễn sao sống được, sá gì vinh nhục

Tôi là người phu khuân vác

Đường dài thở dốc

Nặng trĩu đôi vai

Bước ngắn bước dài

Bào mòn sinh lực

Nghề nào cũng cực

Đâu phải chuyện chơi

Sống giữa cuộc đời

Ai cho mà có

Sống mà không cắn rứt, hổ thẹn lương tâm, mới khó !

Sống mà không khinh mạn con người, dè, bỉ, mới hay !

Khốn cùng, sang trọng, ai bày ?

Ai o quyền quí, ai đày lê dân ?

Trần gian ai cũng có phần

Miền đừng đào hố : cơ bần-thanh cao

Tình người, mới quí chứ sao !

Nghề nào cũng quí ! Thấp-cao làm gì ???

Tôi là người phu khuân vác

Nơi nào cần, cứ gọi

Nơi nào réo, cứ đi

Trả giá, biết bầu, bì

Nếu không, hàng ứ đọng

Ngày hay đêm, sẵn sàng trên bệ phóng

Khuân vác gì, sẽ có mặt, đừng lo

Khỏe thì làm, mệt ngủ khò

Ăn được, ngủ được, trời cho, sung sướng nhĩ

Tôi là người phu khuân vác

Cả một cuộc đời

Khuân vác là tôi

Ở đời, nặng nhẹ chi đời

Có gì vinh nhục, nặng lời mà chi

Ở đời, nặng nhẹ nhau chi !!!

 

 Tôi Là Một Người Thợ May

 Tháng 9 - 2004

 

Tôi là một người thợ may

Đường kim mũi chỉ đêm ngày

Siêng năng cần mẫn khéo tay

Vải cắt nhiều manh, đan thành chiếc áo

Mũi kim chỉ một đường độc đạo

Bao áo quần nhiều kiểu nhiều phương

Phương này cũng biết bao đường

Phương kia cũng lắm không lường bao nhiêu

Mũi kim đường chỉ đáng yêu

Đan thành quần áo nâng niu cho đời

Tôi là một người thợ may

Dù ai ở tận nơi nơi

Nói ni ra mẫu mấy lời là xong

Vải đơm bông còn mong chi nữa

Ươm tơ tằm lần lữa chi đâu

Vải kia ai cứ chọn màu

Nhuộm từ công nghiệp bền lâu vô cùng

Hai đường sợi chỉ kết chung

Mũi kim se chỉ chẳng bung đâu nào

Tôi là một người thợ may

Dù ai mập ốm thấp cao

Áo quần biết chọn mặc vào dễ coi

Áo quần chẳng có đãi bôi

Không biết ăn mặc khó coi người cười

Trúc xinh trúc mãi xinh tươi

Ai xinh quần áo cũng cười xinh xinh

Ai xinh tự thể đẹp xinh

Áo quần không khoác đẹp xinh cho mình

Tùy theo vóc dáng thân hình

Áo quần tăng vẻ cho mình mà thôi

Tôi là một người thợ may

Ngày đêm ghế tựa để ngồi

Đường kim mũi chỉ cho rồi áo ai

Ngày đêm tôi cứ miệt mài

Từng đường kim chỉ một mai sẽ thành

Nào em nào chị nào anh

Áo quần ai rách, khâu lành lại cho

Một đồng nại của công lo

Nhiều đồng, kim chỉ nhỏ to sẽ nhiều

Đường kim sợi chỉ đáng yêu

Cho đời dáng vẻ yêu kiều xưa nay

Ai thương công khó thợ may

Ai thương vải dệt đêm ngày hay không

Vải ơi, còn nhớ đơm bông !

Kén ơi, còn nhớ tơ hồng giăng giăng

Thợ may, còn đó tháng năm

Cho người mặc áo đan tâm mỉm cười

Áo quần may mặc cho đời

Biết bao công khó của người thợ may !!!

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 5523)
Vua A Xà Thế một ngày Cúng dường Đức Phật lễ đầy trang nghiêm, Hôm sau vua họp tôi hiền Cùng ngồi bàn chuyện cúng thêm dâng ngài.
(Xem: 5406)
Một món quà nho nhỏ Ấm lòng kẻ lỡ đường Đến những người bất hạnh Đang thiếu thốn tình thương .
(Xem: 6089)
Sau tám vạn bốn ngàn năm Dấn chân đường đạo, ẩn thân cửa thiền Sống đời tu sĩ bình yên Nhà vua hạnh phúc kia liền mệnh chung
(Xem: 5937)
Một lần té bẳy lần ta đứng dậy Đứng một mình tiếp tục bước đường đi Ta không mong ai cứu vãn điều gì Chỉ muốn được cất bước đi vô ngại .
(Xem: 6861)
Hình như đất vẫn thì thầm Đừng gieo thơ thẩn nẩy mầm thở than Hình như trời đã than van Sáng mưa chiều bão gió càng thong dong
(Xem: 7449)
Xã buông duyên phận một đời Giữ chi phiền muộn bởi lời thề xưa Vô thường réo gọi sớm trưa Học buông hành xã nắng mưa chẳng màng
(Xem: 7759)
Điều Ngự Trượng Phu xuất thế gian, Vô ưu mừng rỡ tỏa non ngàn. Tỳ Ni thị hiện sen nâng bước, Lộc Uyển quảng khai đạo khởi lan.
(Xem: 5626)
Không phiền não cầu mong chi giải thoát Cứ thong dong như nước chảy qua cầu (T.Tuệ Sĩ?) Người ơi đừng mãi lo sầu Mở tung cánh cửa nhiệm mầu tâm ta
(Xem: 6505)
Trầm hương len gió thắm y vàng, Phật Đản linh thiêng diệu thế gian. Vang vọng kinh thâm niềm hỷ lạc, Diễn bày pháp bảo hướng bình an.
(Xem: 5597)
Liễu nghĩa Phật Thừa khai Pháp Nhẫn Đường về Cực Lạc chẳng hề xa Thâm tín Phật ngôn lìa giả tướng Ta Bà (hay)Tịnh Độ ở Tâm ta . Quán chiếu lời vàng ngộ Sắc Không .
(Xem: 4643)
Thiền môn nét đẹp lắng yên Lòng người đạo sĩ an nhiên tháng ngày Mở khai tâm trí trong ngoài Như như bất động hiển bày nội tâm
(Xem: 5138)
Phật từng khuyên dạy chúng sanh: "Họa từ cái miệng phát sinh tức thời Các con ăn nói lựa lời Giữ gìn cái miệng cuộc đời được an!"
(Xem: 5397)
Ngài từ thuở rất xa xưa Quyền cao, chức trọng lại dư bạc vàng Nhưng về già nhận ra rằng Càng thêm tuổi tác lại càng khổ đau
(Xem: 5545)
Ba trăm sáu lăm ngày là mấy ? Cõi hồng trần trông thấy mà thương Đời người như khói mây sương Sáng trong lấp lánh vô thường biến tan .
(Xem: 12076)
Đọc tụng kinh văn lắng nghiệp trần, Lời kinh thánh thoát diệt tham sân. Đèn thiền tỏa chiếu xua niềm tục, Đuốc tuệ ngời soi thấu lẽ chân.
(Xem: 6076)
Vọng niệm lăng xăng suốt tháng ngày, Đảo điên, quanh quẩn, lắm dời thay. Đi đi, đến đến, thô tâm hiện, Đứng đứng, ngồi ngồi, vọng nghiệp bày
(Xem: 6039)
Chơn tâm tịch tĩnh chiếu đêm ngày, Động tịnh xưa nay, chẳng đổi thay. Đến đến, đi đi, tuỳ cảnh hiện, Cười cười, nói nói, ứng duyên bày.
(Xem: 5889)
Cuộc sống trăm năm tưởng đâu nhiều Nào ngờ như cảnh khói lam chiều Thoáng qua giây lát rồi tan biến Còn lại bầu trời thật đáng yêu .
(Xem: 6821)
Đưa người trở lại con đường Hiểu thương từ trong ánh mắt Rạng ngời khắp cả năm châu Muôn người cùng nhau khai phóng Niềm vui khắp cả địa cầu .
(Xem: 5880)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
(Xem: 5959)
Khổ lụy tai ương mãi bám vây Tới lui luẩn quẩn biết ai thay. Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*) Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay !
(Xem: 5027)
Tháng tư hướng về quê cũ Hai bờ ngăn cách đại dương Biết bao người con dân Việt Ra đi mang cả tình thương .
(Xem: 6162)
Nụ cười kết nối tình ta Hoà trong ánh mắt thiết tha cõi lòng Cười cho xuyên suốt mây hồng Cho đời đẹp mãi tấm lòng bên nhau .
(Xem: 6331)
Có hai người bạn lái buôn Bàn nhau sửa soạn lên đường đi xa Đem hàng hóa để bán ra Cùng đi một hướng, cùng qua một vùng,
(Xem: 5979)
Tham lam, sân hận dài lâu Si mê không dứt, Đạo mầu chẳng tin Ngày lìa dương thế muộn phiền Vợ như nghiệp chướng theo liền bên ta,
(Xem: 6594)
Bình bát cơm muôn nhà Duyên hoá độ ngàn xa Bước đi cùng khắp chốn Mây trắng trải ngàn hoa .
(Xem: 6602)
Xôn xao trần thế sống an nhiên, Xả bỏ ưu tư chẳng lụy phiền. Sáng sáng tụng kinh trên điện Phật, Chiều chiều thiền tọa dưới hàng hiên.
(Xem: 6971)
Trong chiều nghiêng tím đỏ Giai điệu nào rung lên Đôi bàn tay bé nhỏ Trên dương cầm thân quen
(Xem: 10392)
Tôi đi trong chiều Cali Màu hoa vàng ngập tràn giữa chiều nắng gió Những cánh chim gọi nhau về tổ Mây tím vắt ngang chiều như tà áo ai bay
(Xem: 5708)
Hương phấn chiều về hoa trắng bay Đời ta trôi dạt tận phương này Vui cùng vui với nguồn tâm đạo Vui tiếng chuông chùa giữa đổi thay .
(Xem: 6934)
Chuông ngân từng tiếng thật linh thiêng, Cảnh tỉnh hàm linh khắp mọi miền. Xả bỏ phàm tình, tu thánh giáo, Gieo trồng tuệ nghiệp, chứng tâm nguyên.
(Xem: 5412)
Thiết nghĩ đời người chẳng bao lăm, Trao dồi đạo nghiệp nguyện tinh cần. Vun mầm đức tuệ, xây niềm lạc, Tưới nước bi từ dựng cảnh an.
(Xem: 7363)
Trăng thiền chiếu sáng khắp thiên nhân, Chiếu nẻo vô minh, soi lỗi lầm. Chiếu cội Bồ Đề, soi thể tánh, Soi lòng Bát Nhã, tỏ nguồn tâm.
(Xem: 7051)
Ta về một cõi tâm không Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn Còn yêu một thuở đi hoang Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya
(Xem: 4833)
Vàng bạc giấy tiền đốt tiêu hao Ô nhiễm môi trường khổ biết bao Thà đem cứu giúp người đói khổ Phước đức ân sâu nghĩa đồng bào .
(Xem: 9250)
Đời là tạm chẳng có chi là thật Xác thân này cũng là cõi hư vô Nhìn hạt sương lóng lánh sáng hôm nào Một tia nắng biến tan về biển cả .
(Xem: 6616)
Ngoài trời mưa lạnh sáng nay Ta ngồi yên lặng nhìn ngay chính mình Cuộc đời là cả hành trình Buồn vui thương ghét tự mình biết thôi .
(Xem: 5629)
Thành Ba-La-Nại thuở xưa Ở miền bắc Ấn có vua trị vì Quốc vương nhiều ngựa kể chi Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân
(Xem: 6808)
Duyên lành Thầy đã xuất gia, Bốn mươi năm chẳng như là chiêm bao Lăng Nghiêm vang vọng thuở nào Mà trong tiềm thức Ưu đàm rộ bông
(Xem: 6153)
Hạt giống Phật muôn đời như trăng sáng Thế mà ta chẳng nhận biết bao giờ Mãi mò tìm trăng dưới nước ngoài khơi Càng tìm mãi mãi càng thêm mệt xác .
(Xem: 6625)
Mắt em quán trọ của ngàn sao Ngọt ngất hoang sơ ánh rượu đào Pha loãng nắng tà dâng cát bụi Ấm lòng khách lữ bước lao đao.
(Xem: 5455)
Bốn chục năm qua một tấm lòng Ngoài đời trong đạo vẫn thong dong Không con không cái không sự nghiệp Ta vẫn là ta giữa đại đồng .
(Xem: 5831)
Lung linh tỏa sáng đài cao, Cúi đầu gập lạy len vào tánh trong. Hiểu rằng chẳng ỷ cầu mong. Nương theo pháp Phật thong dong cõi trần.
(Xem: 5749)
Mãi niệm thời qua trong tĩnh lặng, Luôn đi tháng đến chốn bình an. Sáng rồi quang rạng thêm ngày mới, Khổ ải trầm luân hiểu chẳng than.
(Xem: 7246)
Vì vô minh mãi quên đi Khi gieo nhân ác quả thì đớn đau Từ kiếp này qua kiếp sau Con đường địa ngục đọa mau thoát nào.
(Xem: 6863)
Tôi nhắc lại chúng sinh Đừng bao giờ bỏ cuộc Mặc chuyện chi xảy ra Mặc diễn tiến quanh ta Chớ bỏ cuộc bao giờ.
(Xem: 5217)
Đường tu chẳng muộn bao giờ Xin đừng cố đợi cố chờ làm chi Mai này ta có thể đi ( chết ) Còn đâu học pháp từ bi thánh hiền
(Xem: 5699)
Nhớ Thu xưa hoa đắng trái sầu Nhìn lá phong vàng thổn thức đau Khung trời kỷ niệm còn vương vấn Xuôi ngược dòng đời lắm khổ đau…
(Xem: 5828)
Đã hết rồi tuổi già sắp đến Đốt hương lòng thắp nến soi tâm Đã đi đã đến âm thầm Tử sinh một thoáng trầm luân vạn đời
(Xem: 8348)
Quan Âm đức hạnh nguyện cao thâm, Hiện tướng đoan nghiêm giữa thế trần.
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant