Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
Bài Mới Nhất
(View: 448)

Sự Xả Ly Và Lòng Từ Bi Trong Phật Giáo Sơ Kỳ

Saturday, September 23, 202318:55(View: 453)
Sự Xả Ly Và Lòng Từ Bi Trong Phật Giáo Sơ Kỳ

Sự Xả Ly Và Lòng Từ Bi  Trong Phật Giáo Sơ Kỳ

Elizabeth J.A. Harris[A]

 chu tieu



Đối với những người nhìn vào Phật giáo qua phương tiện tiếng Anh, việc thực hành lòng từ bi và sự xả ly có thể không tương thích với nhauđặc biệt là đối với những người tự coi mình là người tham gia vào các hoạt động xã hội và chính trị. Theo cách sử dụng hiện đạilòng từ bi mang đến tâm trí sự quan tâm hướng ngoại đối với người khác, trong khi sự xả ly gợi ý sự xa cách và rút lui khỏi thế giớiTuy nhiênPhật giáokhuyến nghị cả hai phẩm chất đáng ngưỡng mộ này và cần thiết để được trau dồi. Điều này đặt ra những câu hỏi như sau:

• Nếu lòng từ bi có nghĩa là xoa dịu đau khổ theo cách tích cực, và sự xả ly để giữ mình xa cách với thế giới, thì làm thế nào cả hai có thể được thực hành cùng nhau?

• Sự xả ly trong đạo Phật có hàm ý thiếu quan tâm đến nhân loại không?

• Quan niệm từ bi trong Phật giáo có quá thụ động, chỉ gắn với con mắt thiền hướng nội, hay nó có thể tạo ra sự thay đổi thực sự trong xã hội?

Chắc chắn có thể rút ra những câu từ các tác giả Phật giáo dường như ủng hộ việc bác bỏ sự quan tâm bề ngoài đối với người khác. Ví dụ, Edward Conze đã viết, “Hành giả Yogin chỉ có thể tiếp xúcvới cái vô điều kiện (vô vikhi anh ta gạt bỏ bất cứ thứ gì bị điều kiện hóa (hữu visang một bên.”[1] Tương tựG.S.P. Misra viết, “Trong phân tích cuối cùng, tất cả các hành động phải được chấm dứt… Đức Phật nói về hạnh phúc liên quan đến việc không hành động mà Ngài nói thêm là một phần không thể thiếu của Con đường đúng đắn (sammā paipadāChánh ĐạoChánh Pháp).[2] Khi xem xét một cách riêng biệt và ngoài mạch văn, những nhận xét này có thể tạo ấn tượng rằng con đường dẫn đến Niết Bàn ngụ ý phát triển sự thiếu quan tâm đến mọi thứ trong cõi luân hồi(sasāra). Nhưng suy luận này có đúng không? Tôi sẽ tranh luận rằng nó không đúng.

Đây là một vấn đề liên quan đến toàn bộ vấn đề phiên dịch các khái niệm qua các rào cản ngôn ngữ, trong trường hợp này là tiếng Pāli và tiếng Anh. Nó không chỉ đòi hỏi sự hiểu biết về cách các khái niệm được sử dụng trong khuôn khổ của các kinh điển Phật giáo Pāli, mà còn đòi hỏi nhận thức về cách các thuật ngữ tiếng Anh được sử dụng trong chức năng dịch thuật và liệu chúng có đầy đủ hay không. Chắc chắn, một cách tiếp cận đối thoại giữa hai khuôn khổ ngôn ngữ là cần thiết.

Xả ly          

Viveka và virāga là hai từ Pāli được dịch là 'xả ly'. Tuy nhiên, cả hai không đồng nghĩa với nhau. Ý nghĩa chính của viveka là xả ly, xa cáchẩn dật. Thường được ngụ ý là rút lui về thể chấtTuy nhiêntruyền thống chú giải sau này xác định ba hình thức của viveka: kāyaviveka (rút lui về thể chất), cittaviveka (rút lui về tinh thần) và upadhiviveka (rút lui khỏi gốc rễ của đau khổ). Kāyaviveka, như một lối sống được lựa chọn, không phải là hiếm trong thời Đức Phật. Rút lui khỏi cuộc sống gia đìnhtừ bỏ tài sản và sống khất thực đơn độc là một con đường đã được công nhận. Sự hình thành Tăng đoàn xuất gia của Phật giáo dựa trên niềm tin rằng việc rời gia đình để sống không gia đình(agārasmā anagāriya pabbajati) có thể hỗ trợ nỗ lực tâm linh tập trung. Tuy nhiên, đánh đồng sựxuất gia mà Đức Phật khuyến khích với sự rút lui về thể chất, một sự trừng phạt cơ thể hoặc từ chối hoàn toàn sự tiếp xúc của con người sẽ là một sai lầm.

Đức Phật đã nói rõ rằng sự xả ly của một vị thánh đệ tử (ariyasāvaka)—sự xả ly liên quan đếnđường tu—về cơ bản không phải là một hành động rút lui về mặt thể chất, chứ đừng nói đến sự khổ hạnhKāyaviveka chỉ có giá trị nếu được xem như một phương tiện để thanh lọc nội tâm và chuyển hóa tinh thần liên quan đến việc tiêu diệt tham ái. Điều này được minh họa trong kinh Udumbarika Sīhanāda [3], trong đó Đức Phật tuyên bố rằng lối sống khổ hạnh của một người ẩn dật bám víuvào sự cô tịch có thể dẫn đến kiêu ngạo, thiếu trách nhiệm, thích gây sự chú ý và đạo đức giảnếu không liên kết với việc trau dồi giới đức và nỗ lực để đạt được tuệ giác thông qua thiền định.

Một cái nhìn sâu sắc hơn nữa được đưa ra trong Kinh Nivāpa, dệt nên một câu chuyện dài xung quanh mối quan hệ của bốn đàn hươu với một loại cây trồng, đại diện cho dục lạc, do người thợ săn (Māra) gieo hạt để bẫy hươu. Cả những người khổ hạnh khao khát lạc thú và những người từ chối bất kỳ sự hưởng thụ nào của bản thân một cách cực đoan, đều bị từ chối. Đề cập đến những người sau, Đức Phật nói: “Bởi vì cơ thể của họ rất tiều tụysức lực và năng lượng của họ giảm sút, tâm trí tự do giảm sút; bởi vì sự tự do của tâm trí giảm sút, họ quay trở lại với chính mùa màng do Ma vương gieo trồng—những thứ vật chất của thế giới này.” [4] Thông điệp của bài kinh là sự rút lui khổ hạnh có thể làm giảm khả năng quán chiếu của tâm. Nó cũng có thể dẫn đến việc kìm nén các khuynh hướng tinh thần hơn là nhổ tận gốc và tiêu diệt chúng. Do đó, sự xả ly mà Phật giáo nói đến không phải là một sự quay lưng cực đoan khỏi những gì thường nuôi dưỡng cơ thể con người. Đó cũng không phải là nhắm mắt trước mọi vẻ đẹp, như có thể thấy rõ qua đoạn sau:

Đó là một đêm trăng sáng; những cây sal (Gosiga sal-wood)[B] đang nở rộ. Tôi nghĩ những mùi hương giống như chư thiên đang phảng phất xung quanh…” [5]

Đây là lời bày tỏ sự vui mừng của vị A-la-hán Xá-lợi-phất (Sāriputta), khi gặp một số bạn đồng tuvào một đêm.

Người ta phải rời mắt khỏi những hành vi bên ngoài và hướng tới lĩnh vực thái độ và động lực bên trong để có một sự hiểu biết thực sự về vai trò của sự xả ly trong Phật giáoSự rút lui về thể chấtchỉ hợp lý nếu nó được liên kết với sự thanh lọc đạo đức bên trong và thiền định. Dưới ánh sáng này, cittaviveka và upadhiviveka trở thành những phần cần thiết để đưa ra ý nghĩa đầy đủ của sự xả ly trong thực hành tâm linh Phật giáoUpadhiviveka, khi rút lui khỏi gốc rễ của đau khổliên kết với virāga, từ thứ hai được sử dụng trong Phật giáo để biểu thị sự xả ly. Virāga nghĩa đen là sự vắng mặt của rāga: sự vắng mặt của tham áiham muốn và khao khát tồn tại (ái, thủ, hữu). Do đó, nó biểu thị sự thờ ơ hoặc không gắn bó với các đối tượng thông thường của tham ái, chẳng hạn như của cải vật chất hoặc thú vui giác quanKhông chấp thủ (Non-attachment) là một thuật ngữquan trọng ở đây nếu Pāli có nghĩa đối với những người nói tiếng Anh. Nó thích hợp hơn nhiều so với 'detachment' vì ý nghĩa tiêu cực mà 'detachment' sở hữu trong tiếng Anh. Tham ái (Rāga) là một mối quan hệ gần gũi của chấp thủ (upādāna), trong chuỗi nhân quả ràng buộc con người với những lần tái sinh, phát triển từ ái dục (tahā) và dẫn đến sự tồn tại (bhava—luân hồi liên tục. Từ tiếng Anh 'non-attachment' gợi ý một cách nhìn về cả hai.

Các bản văn Phật giáo đề cập đến bốn sợi dây bám chấp (upādāna)ái dục (kāmupādāna)chấp kiến ​​(diṭṭhūpādāna)chấp thủ giới luật (sīlabbatupādāna), và chấp ngã (attavādupādāna). Tất cả những điều này cũng có thể được mô tả như là các dạng tham ái. Để tiêu diệt sức mạnh của chúng đối với tâm hồn con người, sự gắn bó với chúng phải được chuyển thành không gắn bó. Do đó, không dính mắc hay không nắm bắt sẽ bắt nguồn từ nhận thức rằng không có sở hữu, không có mối quan hệ, không có thành tựu nào là vĩnh viễn hoặc có thể mang lại sự hài lòng lâu dài; từ việc khám phá ra rằng không có bản ngã nào cần được bảo vệ, thăng tiến hay bảo vệ; và từ nhận thứcrằng tìm kiếm sự thỏa mãn nhục dục ích kỷ là vô nghĩa, vì nó chỉ dẫn đến tham ái và ám ảnh, bận tâm. Các cụm từ chồng chéo với sự gắn bó trong ngữ cảnh này và có thể giúp làm rõ ý nghĩa của nó là: tính chiếm hữu trong các mối quan hệ, tính phòng thủ, tính ghen tuông, tính thèm muốn, tính chiếm đoạt và tính cạnh tranh. Thông qua không dính mắc, những điều này được giảm bớt và khắc phục. Không có gì trong mô tả này chỉ ra sự thiếu quan tâm đến nhân loại hoặc thế giới. Thay vào đó, điểm nhấn mạnh là sự chuyển hóa nội tâm để những đặc tính phá hoại và chia rẽ có thể bị tiêu diệt, nhường chỗ cho những mặt đối lập của chúng phát triển.

Để lấy sự dính mắc vào các thú vui giác quan làm ví dụ, nhiều bài kinh đề cập đến mối nguy hiểm liên quan. Người dính mắc vào dục lạc được ví như “cây gậy ẩm ướt” đặt trong nước. Vì một cây gậy như vậy không thể dùng để đốt lửa, nên người nghiện dục lạc không thể đạt được “sự giác ngộvô thượng” (anuttarāya sambodhāya). [6] Anh ta là người mà Ma vương có thể làm những gì anh ta thích. [7] Người ấy như người cầm ngọn đuốc cháy, nếu muốn khỏi bị bỏng và đau đớn thì phải bỏ đi. [8] Trên thực tế, người ta nhấn mạnh rằng sự gắn bó với các thú vui giác quan sẽ phá hủy khả năng suy nghĩ rõ ràng và khách quan của tâm trí. Mặt khác, Virāga được liên kết với thực hànhchánh niệm (satipaṭṭhāna) và nhìn vào sự thật của sự vật. Do đó, đối với người Phật tử, không dính mắc hay xả ly (virāga) không có nghĩa là rút lui khỏi việc phấn đấu cho sự thật mà là một hành động hướng tới việc nhìn thấy bản chất thực sự của sự vật một cách rõ ràng hơn. Ngược lại, sarāga (dính mắc) dẫn đến nhận thức thiên vị và sai lầm, vì các đối tượng được cảm nhận thông qua một mạng lưới các khuynh hướng hướng tới sự quyến rũ hoặc ác cảm. Nhìn thấy sự thật thông qua sự không chấp trước có thể hoạt động ở cả cấp độ trần tục và cấp độ cao hơn. Ví dụ, ở mức độ trần tục, nếu lòng tham luôn nảy sinh khi thoáng thấy cơ hội đạt được sự giàu có nhanh chóng, thì sự giàu có sẽ không bao giờ được nhìn nhận một cách khách quan đúng như thực tế của nó—như là nhất thời, có thể thay đổi và không có câu trả lời cho việc tìm kiếm hạnh phúc. Vì tham ál (rāga), cả hậu quảlẫn các giải pháp thay thế đều không được đánh giá cao. Trên thực tế, nếu phải đưa ra bất kỳ quyết định nào, các lựa chọn thay thế sẽ không được nhìn thấy rõ ràng chừng nào tâm trí còn bị che mờ bởi rāgaHậu quả có thể là sự không trung thực và thao túng người khác để đạt được những gì mình mong muốn.

Liên quan đến các tầng tuệ giác cao hơn, satipaṭṭhāna, viveka và virāga đan xen với nhau. Trong nhiều bài kinh có những câu như sau:

“Vị ấy (nhà sư) chọn một chỗ vắng vẻ nào đó để nghỉ trên đường đi—trong rừng, dưới gốc cây, trên sườn đồi… và trở về đó sau khi đi khất thực, vị ấy tự ngồi, khi ăn xong, kiết già… (kāyāviveka).” [9]

“Từ bỏ ham muốn thế gian, vị ấy giữ tâm không tham đắm, và thanh lọc tâm mình khỏi dục vọng.” [10]

“Xa lìa các dục lạcxa lìa các trạng thái tâm phi thiện xảo, vị ấy nhập và trú sơ thiền… (cittāviveka và virāga).” [11]

Kết quả tối hậu của những thực hành như vậy là tứ thiền hay thiền định; sự xác minh, bằng tầm nhìn trực tiếp, học thuyết về nghiệp; tuệ giác về Tứ Diệu Đế; và cuối cùngtrí tuệ giải thoát khỏi tái sinh đã đạt được. Trên thực tếVirāga là điều kiện tiên quyết để đạt được Niết Bàn và cách xử lý từ này trong các bản kinh văn hàm ý rằng cả hai gần như đồng nghĩa.

Ở đây, đáng để xem xét từ 'xả ly' (detachment) đã được sử dụng như thế nào trong truyền thốngphương Tây. Theo cách sử dụng thông tục, nói rằng một người xả ly có thể là xúc phạm, ngụ ý rằng người đó không sẵn sàng tham gia sinh hoạt với người khác hoặc người đó không dễ gần cũng như không thông cảm. Việc sử dụng ý nghĩa đương đại này phải được cân nhắcTuy nhiên, có ba luồng ý nghĩa xuất hiện trong hầu hết các định nghĩa từ điển. Về cơ bản, xả ly đề cập đến hành động và quá trình xả ly. Xuất phát từ điều này đã xuất hiện cách sử dụng quân sự để mô tả việc điều động một đội quân. Tuy nhiênphù hợp hơn với nghiên cứu này là phần ý nghĩa thứ ba liên quan đến sự xả ly như một thái độ của tâm trí'Vắng mặt' và 'thờ ơ với những mối quan tâm thế gian' là những cụm từ được sử dụng để mô tả thái độ này. Mặc dù những điều này có vẻ phù hợpvới những ý nghĩa đương đại đã đề cập ở trên, nhưng chúng tôi thấy có liên quan với điều này (ví dụ như trong Từ điển Webster) 'tự do khỏi thiên kiến ​​và thành kiến'. Do đó, trong cả truyền thốngphương Tây và phương Đông, 'sự vô tư' (không dính mắc) được liên kết với nhận thức rõ ràng, không thiên vị và phán đoán công bằng.

Những tiếng nói ủng hộ điều này đến từ truyền thống thần bí Cơ đốc giáo và thế giới khoa học đương đại. Chủ nghĩa thần bí Cơ đốc cổ điển coi sự thờ ơ với các mối quan tâm vật chất và thế gian là một thành phần thiết yếu của vận hành hướng tới Chúa. Hoàn thành ý muốn của Đức Chúa Trời với tình yêu và sự vâng lời hoàn toàn đi kèm với sự xả ly khỏi thế gian. Trong nghiên cứu khoa học hiện đại, phẩm chất tương tự được nhấn mạnh. Dành hết tâm trí cho sự thật nhưng cũng cần thiết phải có một tâm trí xả ly khỏi kết quả nghiên cứu, xả ly khỏi mong muốn về một kết quả cá biệt. Vì người ta biết rằng nếu nhà khoa học cố tìm kiếm một kết quả khoa học cá biệt, anh ta có thể thao túng các thí nghiệm hoặc quan sát một cách vô thức để đạt được kết quả đó. Do đó, khi xem xét ý nghĩa của từ 'xả ly', cũng nên tính đến cách sử dụng của phương Tây. Người hoạt động xã hộicó thể nhanh chóng coi thường những người tỏ ra xa cách hoặc không bị ảnh hưởng bởi các cuộc khủng hoảng xã hội, kinh tế và chính trị mà thế giới đang phải đối mặt. Nhưng họ nên nhớ rằng sự xả ly có thể mang lại kết quả tích cực ngay cả khi liên quan đến hoạt động xã hộikhả năng nhìn thấy sự thật rõ ràng hơn và đánh giá công bằng hơn.

Trở lại với truyền thống Phật giáoĐức Phật đã từng đối mặt với lời nhận xét rằng người xứng đáng nhất là người không nói lời chê bai kẻ không xứng đáng cũng như không khen ngợi kẻ đáng khenĐức Phật không đồng ý với điều này. Ngài đáp rằng, nhờ khả năng phân biệt của mình, nên nói lời chê bai điều không xứng đáng và khen ngợi điều xứng đáng là tốt nhất. [12] Đức Phật bác bỏ sự thu mình, không đứng về phía nào hay lên tiếng phản đối điều đáng lên án. Ngài chỉ trích mong muốn giữ cho sự thật bất khả xâm phạm và bất thành văn thông qua mong muốn không dính líuđến xã hộiViveka và virāga do đó không ngụ ý việc rút lui không quan tâm đến điều gì tốt hay xấu đối với phúc lợi của con người.

Thành quả của sự không dính mắc không chỉ liên quan đến việc đạt được kiến ​​thức, 'sự tự thức tỉnhvô song', mà còn liên quan đến việc tạo ra một xã hội công bằng và hài hòa. Kinh Mahādukkhakkhandha tạo ra mối liên hệ trực tiếp giữa sự dính mắc vào các thú vui giác quan và sự vận hành hướng tới sự hỗn loạn trong xã hộiTham lam tài sản của người khác dẫn đến tranh chấp và tranh chấp ở cấp độ gia đình và quốc giacho đến khi “lấy gươm và khiên, thắt lưng và cung tên, cả hai bên tập hợp lại để chiến đấu và tên được bắn ra và gươm lóe sáng”. [13] Cũng trong bài kinh đó, trộm cắptà dâm, và nhục hình tàn ác cũng được cho là do dục lạc và dính mắc vào chúng.

Trong các bản văn khác, chấp thủ vào quan điểm được nói đến như một nguyên nhân của tranh chấpđặc biệt là trong cộng đồng tôn giáoTuy nhiên, điểm rút ra có liên quan đến toàn xã hội. Kết quả của một người khẳng định “Đây là sự thật, tất cả những điều khác là sai lầm” là tranh chấp. Và: “Nếu có sự bất hòa, sẽ có tranh chấp; nếu có tranh chấp, sẽ có rắc rối; nếu có rắc rối, sẽ có phiềntoái. [14]

Do đó, việc xả ly khỏi những thứ như ham muốn nhục dục và không bị thôi thúc phải khẳng định quan điểm giáo điều chẳng những không có nghĩa là thiếu quan tâm đến lợi ích của người khác mà còn được coi là điều cần thiết đối với nó. Chúng ta trở lại với bốn sợi dây trói buộc của sự bám chấp và sự cần thiết phải tháo gỡ tất cả những sợi dây này.

Bi mẫn

Karuā là từ Pāli được dịch là từ bi. Các nhà văn đương thời đã nói về nó như sau:

“Nó được định nghĩa là điều làm cho trái tim của người tốt rung động khi người khác phải chịu đau khổ, hoặc điều làm tiêu tan sự đau khổ của người khác.” [15]

“Từ bi là đức tính nhổ bật gốc rễ ý muốn làm hại người khác. Nó khiến con người trở nên quá nhạy cảm với những đau khổ của người khác và khiến họ biến những đau khổ này thành của riêng mình đến mức họ không muốn làm chúng tăng thêm nữa.” [16]

“Đây (từ bi) không phải là tự thương hại hay thương hại người khác. Đó thực sự là cảm nhận nỗi đau của chính mình và nhận ra nỗi đau của người khác… Nhìn thấy mạng lưới đau khổ mà tất cả chúng ta đang vướng vào, chúng ta trở nên tử tế và từ bi với nhau.” [17]

Các định nghĩa trên khác nhau. Tuy nhiêntrung tâm của tất cả là tuyên bố rằng karuā liên quan đến tháđộ ca chúng ta trước s đau kh ca người khác. Trong các kinh điển Phật giáothuật ngữ này thường đề cập đến một thái độ của tâm được tỏa ra trong thiền định. Đây thường được coi là cách sử dụng chính của nó. Tuy nhiên, định nghĩa của các tác giả Phật giáo trong quá khứ và hiện tại, cũng như bản thân các kinh văn, nhấn mạnh rằng nó còn hơn thế nữa. Anukampā và dayā, thường được dịch là 'sự đồng cảm', có quan hệ mật thiết với Karuā. [18] Trên thực tếít nhất ba luồng ý nghĩa trong thuật ngữ 'từ bi' có thể được phát hiện trong các văn bản: điều kiện tiên quyếtcho một xã hội công bằng và hài hòa; một thái độ thiết yếu để tiến bộ trên con đường hướng tới trí tuệ (paññā); và hành động giải thoát trong xã hội của những người đã trở nên giác ngộ hoặc những người đang chân thành đi theo con đường hướng tới nó. Tất cả những khía cạnh này cần được xem xét nếu muốn hiểu thuật ngữ này và liệu những người buộc tội lòng từ bi của Phật giáo là quá thụ động có cần được trả lời một cách chính xác hơn không?

Nền tảng cho mọi tiến bộ tâm linh trong đạo Phật là Ngũ giới. Các nghi thứcnghi lễthực hành khổ hạnh và cúng dường sùng kính đều phụ thuộc vào đạo đức mà chúng nhấn mạnhLòng từ bi đối với cuộc sống, cảm xúc và sự an toàn của người khác gắn liền với giới thứ nhất, thứ hai và thứ tư.

• Con xin thọ trì giới luật rèn luyện không làm tổn thương sinh vật (pāātipātā veramaīsikkhāpada samādiyāmi).

• Con xin thọ trì giới học tập không lấy của không cho (adinnādānā veramaī sikhāpadasamādiyāmi).

• Con xin thọ trì giới học không vọng ngữ (musāvādā veramaī sikkhāpada samādiyāmi).

Ví dụ, lý tưởng về không làm hại (ahisā) đầu tiên phải xuất phát từ lòng từ bi nếu nó có hiệu quả. Kinh Vasala làm rõ mối quan hệ này, mặc dù từ dayā, thường được dịch là cảm thông hoặc từ bi, được sử dụng chứ không phải karuā:

Ekaja vā dija vā pi yo pāāni hisati yassa pāe dayā n'atthi ta jaññā 'vasalo' iti.

“Ai trên đời này làm hại chúng sinh, dù một lần hay hai lần, không có lòng từ bi đối với chúng sinh – hãy biết kẻ đó như một kẻ bị xã hội ruồng bỏ.” [19]

Điều quan trọng để thực hành loại từ bi này là nhận thức rằng cuộc sống là quý giá đối với tất cả mọi người, như được thể hiện trong câu Kinh Pháp cú sau đây: [20]

Sabbe tasanti daṇḍassa

Sabbesa jiivita piya

Attāna upama katvā

Na haneyya na ghātaye.

 

Tất cả run sợ trước bạo lực

Cuộc sống là thân thương đối với tất cả mọi người

Hãy đặt mình vào vị trí của người khác

Không nên giết hoặc khiến người khác giết. [C]

 

 Ở đây, không gây hại và lòng từ bi bắt nguồn từ sự nhạy cảm với những hy vọng và nỗi sợ hãi của chính mình và khả năng đặt mình vào vị trí của người khác. Lòng từ bi đối với bản thân và lòng từbi đối với người khác là không thể xả ly.

Những lời dạy của Đức Phật về nghệ thuật lãnh đạo và chính phủ cũng thể hiện lòng từ bi như một nguyên tắc chỉ đạo.

Kinh Cakkavatti Sīhanāda mô tả một trạng thái trong đó nhà vua phớt lờ các cố vấn tôn giáo của mình và không ban của cải cho người nghèo. Nghèo đói trở nên phổ biến và kéo theo đó là trộm cắp, giết người, vô luân dưới nhiều hình thức và đổ vỡ cộng đồng. Đỉnh điểm là 'thời kỳ đao kiếm', trong đó đàn ông và phụ nữ coi nhau như thú vật và dùng kiếm chém nhau. Trong bài kinh này, thiếu lòng từ bi đối với người nghèo dẫn đến sự tan rã của xã hội. Thiếu công bằng xã hội và kinh tế dẫn đến thảm họa. Ngược lại, mô hình xã hội lý tưởng của Phật giáo, như được suy ra từ kinh điển, sẽ là một mô hình mà việc bóc lột trong bất kỳ bộ phận nào trong cấu trúc của nó đều không được dung thứ. Một xã hội như vậy sẽ bắt nguồn từ lòng từ bi. Lòng từ bi là điều kiện tiên quyết của nó.

Để chuyển sang phần thứ hai, tôi đã nói rằng từ 'karuā' thường được nhắc đến nhiều nhất trong các văn bản trong ngữ cảnh chuyên biệt của thiền định để biểu thị một hình thức rèn luyện tâm quan trọng. Ở đây nhấn mạnh vào cuộc hành hương hướng tới Niết Bàn của mỗi người hơn là vào sự tương tác với những chúng sinh khác. Ví dụ, Kinh Kandaraka mô tả con đường của một người “không làm khổ mình hay người khác”. Sự ngay thẳng về đạo đức được nhấn mạnh ban đầu nhưng các giai đoạn cuối của con đường được nhìn nhận hoàn toàn dưới dạng thiền định và rèn luyện tâm trí. Ở điểm này, không đề cập đến hành động hướng ngoại:

“Nhờ đoạn trừ cấu uế sân hận, vị ấy sống với tâm nhân từ; và từ bi vì lợi ích của tất cả sinh vật và chúng sinh, vị ấy thanh lọc tâm khỏi cấu uế của ác ý.” [21]

Trong bối cảnh này, sự phát triển karuā đóng vai trò thiết yếu trong thực hành thiền định dẫn đến trí tuệ (paññā) và sự diệt trừ tham ái. Tầm quan trọng của điều này không được đánh giá thấp. Việc phát triển tâm từ bi là sự chuẩn bị trực tiếp cho chánh định (sammā samādhi) và là điều kiện tiên quyết của Niết bàn:

“Nếu xuất thân từ gia đình bà la môn… nếu xuất thân từ gia đình thương gia… nếu xuất thân từ giađình công nhân… và nếu xuất thân từ bất kỳ gia đình nào, vị ấy rời xa gia đìnhsống không gia đình, vị ấy đã đi vào Giáo pháp và Giới luật do Như Lai dạy, nhờ đó đã phát triển được tâm từ(mettā), lòng bi (karuā), h (muditā) và tâm xả (upekkhā), vị ấy đạt được sự tĩnh lặng bên trong—Ta nói chính nhờ sự tĩnh lặng bên trongvị ấy thực hành các pháp môn xứng đáng bậc Sa-môn.”[22]

Karuā là một trong Tứ Vô Lượng Tâm (brahmāvihāra) hay tâm siêu phàm, cùng với Từ (mettā), Hỉ (muditā), và Xả (upekkhā). Các giai đoạn cao hơn được coi là dựa trên chúng vì chúng có khả năng làm suy yếu những ô nhiễm của tham dụcsân hận và si mê và đưa tâm đến trạng thái bình an. Hiếm khi đề cập đến thiền mà không đề cập đến chúng. Tuy nhiêncần phải phân biệt giữa mettāvà karuā. Cả hai được liên kết với nhau ở một cấp độ thông qua Tứ Vô Lượng TâmTuy nhiên, trong các bản văn, mettā luôn là một khuynh hướng, một thái độ nội tâm. Karuā còn hơn thế nữa. Điều quan trọng ở đây là cách giải thích của Phật Âm (Buddhaghosa) về từ ngữ trong Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga). Khi đề cập đến brahmāvihāras, ngài đã đối xử với karuā theo cách tương tự như mettāTuy nhiên, trong một định nghĩa sau này, những lời của ông có thể được dịch là: “Khi có sự đau khổ ở người khác, nó khiến trái tim của những người tốt cảm động; do đó nó là lòng từ bi. Hoặc, cách khác, nó chống lại (kiāti) đau kh ca người khác và phá hy nó; do đó nó là lòng từ bi. Hoặc, cách khác, nó rải rác trên những người đau khổ, hoặc mở rộng cho họ bằng sự lan tỏa; do đó nó là lòng từ bi. [23]

Tỳ kheo Ñāamoli trong phần chú thích cho bản dịch của mình, nhấn mạnh rằng kiāti ở đây không có nghĩa thông thường là 'mua' mà được liên kết với krāti trong tiếng Phạn, là làm tổn thươnghoặc giết chết. Do đó, ông chọn dịch nó là 'chiến đấu'/'chống lại' (combat), kết nối rõ ràng định nghĩa của Buddhaghosa về karuā với hành động.

Trong một đoạn sau, Buddhaghosa nói thêm rằng lòng bi mẫn thành công “khi nó làm giảm bớt sự tàn ác và thất bại khi nó tạo ra đau khổ.” [24] Đối với Buddhaghosa, karuā va là s gii thoát tâm trí va là hành động gii thoát hay chính xác hơn là phm cht thúđẩy con người hướng ti hành động như vy.

Sự nhấn mạnh vào hành động giải thoát này được thấy rõ nhất trong những lời của Ācariya Dhammapāla về lòng đại bi (mahākaruā) và trí tuệ (paññā) của Đức Phật. [25] Đoạn văn được cấu trúc theo một loạt câu song song, mỗi câu tương phản và so sánh kết quả của hai phẩm chất. Những điều sau đây được chọn từ toàn bộ dài hơn:

“Chính nhờ hiểu biết (= trí tuệ) mà Ngài hoàn toàn hiểu được nỗi đau khổ của người khác và nhờ lòng từ bi mà Ngài đã thực hiện để chống lại nó…

Chính nhờ hiểu biết mà chính Ngài đã tự vượt qua đau khổ và nhờ lòng từ bi mà Ngài đã giúp người khác vượt qua đau khổ 

“Tương tự như vậy, nhờ lòng từ bi mà Ngài đã trở thành người giúp đỡ thế giới và nhờ tuệ giác mà Ngài đã trở thành người giúp đỡ chính mình.”

Trong đoạn văn trên, paññā hay trí tuệ được kết nối với kiến ​​thức và hiểu biết sâu sắc, và karuāhay lòng từ bi với hành động giải thoát. Cả hai được giữ trong sự cân bằng chính xácchống lạiquan điểm cho rằng karuā chỉ được liên kết với sự thụ động của thiền định. Đối với Đấng Giác Ngộkaruā là điều đã thôi thúc Ngài ở lại trong xã hội với tư cách là người thầy và người giải thoát. Ngài nhìn thấy nhu yếu cần giúp đỡ của kẻ giết người, Angulimāla, và từ một cuộc sống hủy diệt đã được chuyển sang một hướng khác. [26] Trong bốn mươi lăm năm, ngài thuyết pháp bất chấp sự chỉ trích, chống đối và hiểu lầm, vì biết rằng Giáo pháp sẽ chỉ được hiểu bởi một số ít người. Ngài không che giấu sự thật rằng đau khổ là phổ biến, nhưng lại biến lòng từ bi thành mặt trái của sự thật này, như được thể hiện trong những câu chuyện truyền thống về những cuộc gặp gỡ của Ngài với Paācārā, [27] Kisāgotamī, [28] và cô gái nô lệ Rajjumālā. [29] Ngài cũng không chậm trễ trong việc khuyên nhủ những vị tỳ khưu không muốn chăm sóc người bệnh trong Tăng đòan, hoặc chính tự mình chăm sóc cho dù bệnh tật có nghiêm trọng đến đâu. “Ai muốn chăm sóc tôi thì nên chăm sóc người bệnh” (yo ma upaṭṭhaheyya so gilāna upaṭṭhaheyya) đã trải quanhiều thế kỷ như những lời Ngài đã nói trong một dịp như vậy. [30]

Lý tưởng này được đặt trước toàn thể tăng đoàn tu sĩ. Mặc dù nhiều thành viên của Tăng đoàn có thể đã không đạt được điều đó, nhưng chắc chắn rằng một số người đã đạt được giai đoạn mà hành động từ biyêu thương đã thay thế sự ích kỷ. Trong giai đoạn cuối cùng của đường tu, có một cảm giác trong đó biết rõ hành động nào phải chấm dứt. Đó là loại hành động bị lôi cuốn bởi sự cám dỗ hay ác cảm phải dừng lại, hành động có kết quả của nghiệp, không phải hành động xuất phát từ một tâm thanh tịnh tràn đầy lòng từ bi. Sứ mệnh mà Ngài đặt ra cho mình và cho Tăng đoànlà một trong những hành động từ bi và giải thoát. Sáu mươi vị A-la-hán đầu tiên được phái đi với những lời này:

“Này các Tỳ kheo, hãy xuất gia vì lợi ích cho nhiều người, vì hạnh phúc của nhiều người, vì lòng bi mẫn đối với thế gian, vì sự tốt đẹplợi ích và hạnh phúc của chư thiên và loài người... Hai người không nên đi cùng một con đường.” [31] Trưởng lão Ma-ha Ca-Diếp (Mahākassapa) được khen ngợi vì “Thầy dạy giáo lý cho người khác vì lòng thương xót, vì sự quan tâm đến họ, vì lòng từ bi của Thầy đối với họ.” [32]

Đối với các môn đệ trên, mọi việc phải làm để họ được giải thoát đã làm xong. Bây giờ họ thể hiệnlòng từ bi. Lòng từ bi là bản chất của chúng—mahākaruāđại bi, hơn là lòng bi mẫn cơ bản mà người mới tu trên con đường cố gắng phát huy và thực hành. Đối với những môn đệ này, tất cả mong muốn tự thăng tiến và thành tựu bản thân đã được thay thế bằng năng lượng hướng ngoại. Do đó, bất kỳ tuyên bố nào mô tả đệ tử Phật giáo giác ngộ là xa rời xã hội sẽ là sai, hay chính xáchơn, sẽ sử dụng các phạm trù không phù hợpSức mạnh của khái niệm từ bi trong Phật giáo là nó vừa là một hình thức thanh lọc tinh thần mạnh mẽ vừa là một hình thức hành động giải thoát.

Vài Suy Nghĩ Cuối

Bài viết này bắt đầu với những câu hỏi được đặt ra bởi những người quan sát về quan niệm Phật giáo về sự xả ly và lòng từ bi. Chúng xoay quanh hai điểm chính: rằng hai khái niệm dường như đại diện cho các lực lượng trái ngược nhau, một bên rời xa xã hội và bên kia hướng tới xã hội; rằng khái niệm từ bi của Phật giáo không đủ tích cựcgắn liền với sự phát triển tâm linh cá nhân hơn là sự cải cách vị tha của xã hội.

Một phần của vấn đề là khuôn khổ ngôn ngữ và ý nghĩa hiện đại xung quanh các khái niệm như 'xả ly'. Câu hỏi sẽ không nảy sinh ở dạng tương tự đối với những người chỉ suy nghĩ bằng tiếng Pāli và sử dụng các thuật ngữ virāga và karuā. Đối với họ, rõ ràng là virāga không ngụ ý sự lãnh đạm và thờ ơ mà là sự giải thoát khỏi đam mê và ràng buộc cần thiết nếu các hành động không trở nên thiên vị hoặc cục bộ. Vì những gì diễn ra dưới dạng lòng từ bi có thể che giấu những cảm xúc thuộc một loại rất khác, chẳng hạn như giận dữràng buộc hoặc mong muốn can thiệp.

Liên quan đến điểm thứ hai, cần phải phân biệt về thuật ngữ. Có một hình thức quan tâm đến bản thân tương thích và thậm chí cần thiết cho lòng vị tha. Sự quan tâm đến bản thân cho phép một người cảm thấy đồng cảm với người khác có thể được gọi là 'tự kỷ'. Tự kỷ cần thiết cho lòng vị tha, vì cần phải có khả năng chấp nhận và thậm chí yêu thương chính mình trước khi một người có thể thể hiện sự đồng cảm và lòng từ bi thực sự đối với người khác, trước khi một người có thể cảm nhận được những gì họ cảm thấyTự kỷ không phải là chủ nghĩa vị kỷChủ nghĩa vị kỷ là kẻ thùcủa cả chứng tự kỷ và lòng vị tha. Chủ nghĩa vị kỷ tìm cách sử dụng người khác vì lợi ích vật chấtvà lợi ích của bản thân. 'Tình yêu' của nó là sở hữu và thao túngBản ngã phải bị tiêu diệt nếu karuā mun phát trin.

Virāga, viveka, karuā và anukampā là những thuật ngữ liên quan với nhau trong Phật giáoLòng từ bi cần sự sáng suốt rõ ràng mà viragā có thể mang lại. Thách thức đối với những người theo đạo Phật cũng như những người không theo đạo Phật là nhận ra điều này trong cuộc sống của chúng ta. Tất cả các xã hội cần có lòng từ bi tích cựcphóng khoáng tìm cách xoa dịu nỗi đau khổ của người khác, thiết lập công lý lớn hơn, và khẳng định phẩm giá và sự bình đẳng của con ngườiKaruā chắc chắn nên được xem trong hình thức thiền định tập trung của nó như một kỷ luật mạnh mẽ và mang lại bình yên cho tâm trí và là một phần quan trọng của bất kỳ con đường tâm linh nào. Nhưng nó không bao giờ nên bị giới hạn trong khuôn khổ này. Nó phá vỡ khuôn khổ như là hành động giải phóng để giảm bớt đau khổ và áp bức.

 

Ghi chú

1. Edward Conze, Tư tưởng Phật giáo ở Ấn Độ, 1960, (Buddhist Thought in India) Ch. 5.

2. G.S.P. Misra, Phát triển đạo đức Phật giáo (Development of Buddhist Ethics), tr. 44.

3. DN, số 25.

4. M I 156.

5. Sđd.

6. M I 240–42.

7. M I 173.

8. M I 130.

9. D I 67, v.v.

10. D I 68, v.v.

11. D I 73.

12. A II 100–1.

13. M I 86.

14. M I 499.12.

15. Nārada Mahāthera, Đức Phật và Phật pháp, (The Buddha and His Teachings), BPS, 1988, tr.372.

16. Edward Conze, op. trích dẫn, ch. 6.

17. Joseph Goldstein, Kinh nghiệm Tuệ giác, (The Experience of Insight) BPS, 1980, tr.125–26.

18. Harvey Aronson, trong Tình thương và sự đồng cảm trong Phật giáo Trưởng Lão bộ (Love and Sympathy in Theravada Buddhism) (Motilal Banarsidass, Delhi 1980), xem xét mối quan hệ giữa karuṇā và anukampā và trích dẫn Buddhaghosa (S-a II 169) để chỉ ra rằng anukampā và karuṇā là tương tự nhau (tr. 11).

19. Sn 117.

20. Dhp v 130. Transl. của Acharya Buddharakkhita.

21. M I 347.

22. M I 284.21.

23. Thanh Tịnh Đạo (The Path of Purification)Tỳ kheo Ñāṇamoli dịch, BPS, 1975, 9.92.

24. Sđd. 9.94.

25. Từ Paramatthamañjūsāluận giải của ông về Visuddhimagga; được trích dẫn tại Thanh Tịnh Đạo, Ch. 7 n.9. Đoạn văn này đã được Aloysius Peiris nghiên cứu trong “Một số khía cạnh nổi bậtcủa ý thức và thực tại trong chủ nghĩa kinh viện Pali như được phản ánh trong các tác phẩm của Ācariya Dhammapāla,” (“Some Salient Aspects of Consciousness and Reality in Pali Scholasticism as reflected in the Works of Ācariya Dhammapāla,”) 1971.

26. M II 97.

27. Xem EW Burlingame, Truyền Thuyết Phật Giáo (Buddhist Legends), PTS, 1969.

28. Ibid., 2:257–60.

29. Vimānavatthu, Số 50.

30. Vin I 302.

31. Vin I 20.

32. S II 199–200

 

Ghi chú của người dịch:

 

[A] Nguồn: Detachment and Compassion in Early Buddhism

By Elizabeth J. A. Harris

Buddhist Publication Society
Kandy • Sri Lanka

Bodhi Leaves No. 141

First published: 1997

BPS Online Edition © (2014)

 

[B] Theo Kaṇṭakasutta , đây là khu rừng gần Rừng Đại Ngàn, là nơi mà các Tôn giả hành thiền một cách thoải mái, không có tiếng ồn và đám đông.

[C] Theo bản dịch của cố Hòa thượng Thích Minh Châu:

“Mọi người sợ hình phạt,

Mọi người thích sống còn;

Lấy mình làm ví dụ,

Không giết, không bảo giết.” [B]

 

Danh sách viết tắt

 

AN  Aṅguttara Nikāya

CDB  Connected Discourses of the Buddha

Dhp  Dhammapada

DN  Dīgha Nikāya

It  Itivuttaka

LDB  Long Discourses of the Buddha

MLDB  Middle Length Discourses of the Buddha

MN  Majjhima Nikāya

NDB  Numerical Discourses of the Buddha

SN  Saṃyutta Nikāya

Sn  Suttanipāta

Ud  Udāna

Vin  Vinaya Piṭaka

Vism  Visuddhimagga

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 51)
Trọng tâm của triết học Phật giáo là học thuyết nổi tiếng về tính không - rằng tất cả chúng sinh và hiện tượng đều trống rỗng về bản chất hay bản chất cố hữu.
(View: 118)
Vô phân biệt được nói đến nhiều lần trong Kinh Đại Bát Nhã Ba La Mật.
(View: 126)
Theo lý Duyên Khởi của đạo Phật, tất cả vạn hữu vũ trụ được hình thành do yếu tố hòa hiệp của nhơn duyên và sẽ đi đến phân ly do duyên tan rã.
(View: 151)
Cuộc chiến đấu mới–Sau khi Đức Phật nhập diệt, hình bóng của ngài vẫn hiện ra trong hàng thế kỷ trong một hang động–một hình bóng rất lớn
(View: 202)
Như Nietzsche khuyên răn chúng ta hãy lại bắt đầu học làm mới bằng cách để ý đến những việc ‘tầm thường’ và sự vận hành của ‘thân’ để xác định
(View: 288)
Tôi nghĩ là làm một việc có lý khi bác bỏ tuyên bố của Nietzsche rằng đạo Phật là một dạng của ‘thuyết hư vô thụ động,’ rằng đạo Phật truyền dạy
(View: 297)
Đặt vấn đề có phải đạo Phật là một dạng của ‘Chủ thuyết hư vô thụ động’ có nghĩa là đặt vấn đề liệu summum bonum[1] của đạo Phật,
(View: 295)
Dù có nhiều tác phẩm đa dạng về Phật học thích dụng ở Châu Âu thời kỳ trước Nietzsche,
(View: 347)
Nhân ngày húy nhật của Hòa thượng Thích Trí Thủ, một trong những vị tông sư hoằng truyền luật học Phật giáo thời cận đại,
(View: 338)
Hành giả tu hành muốn mau đạt đến kết quả như mình mong muốn thì, điều kiện tiên quyết trước hết là chúng ta cần phải chọn lựa pháp môn nào
(View: 500)
Cửa vào bất nhị, còn gọi là pháp môn bất nhị, từ xa xưa đã được truyền dạy từ thời Đức Phật, chứ không phải là hậu tác của chư tổ Bắc Tông,
(View: 374)
Tinh thần hòa hiệp là ý nghĩa sống lành mạnh an vui, tinh thần của một khối người biết tôn trọng ý niệm tự tồn, và xây dựng vươn cao trong ý chí hướng thượng.
(View: 491)
Xuất xứ của Bát Chánh Đạo có hai nguồn là nguồn từ Phật chứng ngộ mà thuyết ra và nguồn được kết tập lại từ các kinh điển
(View: 448)
Tam tam-muội là chỉ cho ba loại định, tức là ba loại pháp môn quán hành của Phật giáo, được xem như là nguyên lý thực tiễn của Thiền định.
(View: 513)
Tôi kính lễ bái bậc Chánh giác, bậc tối thắng trong hết thảy các nhà thuyết pháp, đã thuyết giảng Duyên khởi là bất diệt và bất sinh,
(View: 423)
Thay vì tìm hiểu nguồn gốc tại sao phải chịu luân hồi sinh tử, con người không ngừng tìm kiếm căn nguyên của vũ trụ vạn vật, nơi mình sinh ra;
(View: 580)
Khi Thái tử Tất-đạt-đa nhận thấy tất cả mọi người dân đang chìm trong đau khổ, và ngay chính bản thân mình rồi cũng phải chịu qui luật già, bệnh, chết
(View: 517)
Danh từ nghiệp hay karma (skt.) được đề cập thường xuyên trong các luận giải về tư tưởng triết họctôn giáo Ấn-độ.
(View: 478)
Tứ quả là bốn quả vị sai biệt của các bậc Thánh Thinh Văn thừa, tùy thuộc vào trình độ căn cơ của hành giả đã đạt được sau khi tu tập
(View: 502)
Sau khi hoàng hậu Ma-da (Mayā) quá vãng, vua Tịnh Phạn (Suddhodana) tục huyền với Mahāpajāpatī Gotami và bà đã xuất gia
(View: 647)
Kinh Pháp Hoa dạy rằng: “Đức Phật ra đời vì một đại nhân duyên. Đó là khai thị cho chúng sanh liễu ngộ Phật tri kiến nơi mình”.
(View: 776)
Một trong những hình thức ta nuôi dưỡng phiền giận về chính mình là mặc cảm tội lỗi.
(View: 480)
Các câu hỏi, không khác với câu khẳng định, dựa trên các giả định.
(View: 467)
Từ khi đức Phật xác lập: “Mọi vật đều vô thường, mọi vật đều vô ngã”, thường được diễn tả với danh từ Sarvam Sùnyam (mọi vật đều Không).
(View: 412)
Trong lịch sử Thiền Tông Việt Nam, Thiền sư Trần Thái Tông (1218-1277) được kể như một nhân vật vô cùng đặc biệt, với nội tâm giác ngộ cao siêu,
(View: 539)
Trước đây qua giáo lý của Đức Phật chúng ta hiểu rằng Đạo Phật là đạo xây dựng trên nền tảng trí tuệ, tức dùng sự giác ngộ, hiểu biết
(View: 589)
Thiền sư Trần Thái Tông (1218 -1277) một vị thiền sư siêu việt, ông vua anh minh, nhà tư tưởng lớn, một nhân cách cao cả.
(View: 968)
Nhận thức rằng tất cả đều là giả tạm và cuộc đời là một nỗi khổ đau lớn, nên đức Phật mới đi tìm chân lýgiác ngộ chân lý.
(View: 715)
Khi đức Phật còn tại thế, Ngài đã quy chế cho cộng đồng Tăng phải an cư ba tháng mùa mưa, ngày nay lịch an cư tùy hệ phái, từ rằm tháng tư đến rằm tháng bảy theo truyền thống Phật giáo Bắc phương;
(View: 747)
Trung đạo là khái niệm được dùng khá nhiều trong Phật giáo. Tùy duyênTrung đạo được định nghĩa khác nhau,
(View: 599)
Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh tập thứ 14. Kinh văn số 550 gồm 12 quyển. Chữ Hán từ trang 865 đến trang 894, gồm tất cả 29 trang.
(View: 650)
Trong năm bộ Nikaya của hệ Pali, Đức Phật thường nói đến sự “không có lõi cứng” của các hiện tượng, từ thân tâm, cho đến thế giớichúng sanh.
(View: 788)
Con người sống trong một thế giới mà đối với anh ta dường như là một cái gì đó hoàn toàn tách biệt với chính anh ta.
(View: 875)
Nhân quả là một định luật tất yếu trong sự hình thành nhân sinh quan và vũ trụ quan qua liên hệ duyên khởi của cuộc sống con người, mà qua đó nhân quả được coi như là một luật tắc không thể thiếu được khi hình thành một xã hội nhân bản đạo đức.
(View: 918)
Bất hạnh lớn nhất của Phật tử chúng ta là sinh ra vào một thời không có Phật. Một mất mát lớn, gần như không gì có thể thay thế. Hơn thế nữa, bất hạnh này đang trở thành một nỗi ám ảnhchúng ta không thể nào dứt bỏ trong cuộc hành trình dài, đơn độc qua bao vòng xoáy của kiếp người chúng ta không biết mình đang ở đâu và sẽ đi về đâu trong chuyến di này.
(View: 652)
Nhân ngày húy nhật của Hòa thượng Thích Trí Thủ, một trong những vị tông sư hoằng truyền luật học Phật giáo thời cận đại, tôi trích đoạn trong tác phẩm lịch sử của tôi đang viết chưa hoàn thiện, có nhắc đến công trạng của ngài, như dâng lên tấm lòng tưởng niệm đến bậc Long tượng Phật giáo.
(View: 681)
Trúc Đạo Sinh, người họ Ngụy 魏, sinh ra[1] khi gia đình cư ngụBành Thành 彭城, nay là Từ Châu 徐州 phía Bắc tỉnh Giang Tô 江蘇. Nguyên quán gia đình trước ở miền Tây Nam, tỉnh Hà Bắc, sau chuyển về huyện Cự Lộc 钜鹿.
(View: 895)
Nói về vấn đề “trước nhất”, Kinh Phạm Võng với nội dung cốt yếu giới thiệu về quan điểm của các phái ngoại đạo, chính là bộ kinh đầu tiên trong Trường Bộ.
(View: 772)
Lý tưởng về một vị Bồ tát bắt nguồn từ Phật giáo Nguyên thủy và được phát triển hoàn thiện trong tinh thần Phật giáo Đại thừa.
(View: 872)
Khi học sinh từng người, từng người tốt nghiệp rời khỏi Phật học viện rồi, tôi bắt đầu xây dựng Biệt phân viện[1]khắp nơi, để ...
(View: 1227)
Xuất xứ của Bát Chánh Đạo có hai nguồn là nguồn từ Phật chứng ngộ mà thuyết ra và nguồn được kết tập lại từ các kinh điển. Phật thuyết từ chứng ngộ
(View: 1153)
Tam tam-muội là chỉ cho ba loại định, tức là ba loại pháp môn quán hành của Phật giáo, được xem như là nguyên lý thực tiễn của Thiền định. Định có nghĩa là tâm hành giả trụ vào một đối tượng nào đó khiến cho ý không bị tán loạn, dần dần tâm ý trở nên trong sáng và phát sinh trí tuệ.
(View: 910)
Chúng ta đau khổ do vì vô minh, cho nên chúng ta cần phải đoạn trừ những quan điểm lệch lạc sai lầm và phát triển quan điểm đúng đắn.
(View: 758)
Tôi kính lễ bái bậc Chánh giác, bậc tối thắng trong hết thảy các nhà thuyết pháp, đã thuyết giảng Duyên khởibất diệtbất sinh, bất đoạn và bất thường, bất nhất và bất dị, bất lai và bất xuất, là sự tịch diệt mọi hý luận, và là an ổn.
(View: 924)
Lý tưởng giáo dục và những phương pháp thực hiện lý tưởng này, hiển nhiên Phật giáo đã có một lịch sử rất dài.
(View: 1058)
Tuệ Trung Thượng Sĩ (慧中上士), Thiền sư Việt Nam đời Trần (1230-1291) có viết trong bài Phóng cuồng ngâm (放狂吟):
(View: 959)
Nhân loại luôn luôn hướng về sự hoàn thiện của chính mình trong tất cả mọi mặt, vật chấttinh thần.
(View: 1078)
Khi Thái tử Tất-đạt-đa nhận thấy tất cả mọi người dân đang chìm trong đau khổ, và ngay chính bản thân mình rồi cũng phải chịu qui luật già, bệnh, chết nên quyết chí xuất gia học đạo. Đức Phật thành đạo tại thế gian này và cũng hoằng pháp bốn mươi chín năm cũng tại thế gian này.
(View: 900)
Có phải bạn rất đỗi ngạc nhiên về tiêu đề của bài viết này? Có thể bạn nghĩ rằng chắc chắn có điều gì đó không ổn trong câu chuyện này, bởi vì lịch sử về cuộc đời của đức Phật xưa nay không hề thấy nói đến chuyện đức Phật đi tới Châu Âu và Châu Phi. Bạn nghĩ không sai.
(View: 1518)
Tinh thần hòa hiệp là ý nghĩa sống lành mạnh an vui, tinh thần của một khối người biết tôn trọng ý niệm tự tồn, và xây dựng vươn cao trong ý chí hướng thượng.
(View: 866)
Cửa vào bất nhị, còn gọi là pháp môn bất nhị, từ xa xưa đã được truyền dạy từ thời Đức Phật, chứ không phải là hậu tác của chư tổ Bắc Tông, như một số vị thầy hiện nay đã ngộ nhận, khi nói rằng pháp môn này xuất phát từ Kinh Duy Ma Cật Sở Thuyết
(View: 890)
Trong quá trình phát triển, Phật giáo xuất hiện tư trào Đại thừa, nhấn mạnh lý tưởng Bồ tát đạo.
(View: 1116)
Tuy Phật giáo Nguyên thủyđại thừa có hai con đường đi đến giải thoát giác ngộ khác nhau.
(View: 982)
Trong cuộc sống này, ai cũng muốn mình có được một sự nghiệp vẻ vang. Người đời thì có sự nghiệp của thế gian.
(View: 1077)
Sự phân biệt, kỳ thị giai cấpvấn đề quan trọng trong lịch sử của nhân loại. Từ xưa đến nay, vấn đề giai cấp vẫn luôn tồn tại.
(View: 904)
Nhận thức Phật giáo về chân lý có lẽ là một trong những mối quan tâm hàng đầu với những ai đang nghiên cứu hoặc tìm hiểu đạo Phật.
(View: 1147)
Con người sống do và bằng ý nghĩ. Ý nghĩ cao cấp thì cuộc sống trở nên cao cấp; ý nghĩ thấp kém thì cuộc sống thành ra thấp kém.
(View: 1087)
Đạo nghiệpsự nghiệp trong đạo. Tuy nhiên cái gì hay thế nào là sự nghiệp trong đạo thì cần phải phân tích cặn kẽ để hiểu đúng và thành tựu đúng như pháp.
(View: 1099)
Sự phân biệt, kỳ thị giai cấpvấn đề quan trọng trong lịch sử của nhân loại. Từ xưa đến nay, vấn đề giai cấp vẫn luôn tồn tại.
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM