Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
19,025,272

Tuyển tập 22

Sunday, November 27, 201100:00(View: 10202)
Tuyển tập 22


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - Số 22

(Từ bài số 211 đến số 220)

thnhattan@yahoo.com.au

 

11 Chuyện dài khùng điên 211

12 Đừng làm ô nhục Quê Hương ! 212

13 Xin mở mắt nhìn đời 213

14 Sẽ có ngày về ! 214

15 Bên bờ lau biển động-thơ nhạc 215

16 Mơ màng ôm vũ trụ ! 216

17 Tiếng gọi Quê Hương-thơ nhạc 217

18 Tiếng gọi tình người 218

19 Nụ cười điểm hoa-thơ nhạc 219

20 Sắc thân tam thể Việt Nam 220

 

 Chuyện Dài Khùng Điên

 Tháng 12-2004

 

 Người Khùng nói chuyện người Điên

Người điên nói chuyện người khùng mà chơi

 Và kia người Mát nữa rồi

Cùng người Mất Trí đứng ngồi lom khom

 Lại còn Anh Tửng om sòm

Ngất nga ngất ngưởng một vòm ngửa nghiêng

 Khùng thì lên mặt đồ điên

Mát kia tửng tửng vang liền ỏm toi

 Điên thì chỉ có riêng tôi

Ta ôm trời đất ta nhồi ta chơi

 Khùng thì phách đốc lên ngồi

Vo tròn vũ trụ một trời của ta

 Mát kia bổn biển là nhà

Đố ai hưởng được như ta mà tìm

 Tửng thì đôi mắt lim dim

Ta tung cánh gió như chim đại bàng

 Rồi cùng ngắt nghẽo vang vang

Nổi tan tán dóc, cười tan tán đường

 Nhìn qua một lũ thương thương

Nên tôi viết vội mấy đường thành thơ

 Thơ tôi gởi bụi gởi bờ

Gởi trăng cho gió hững hờ gió trăng

 Biết làm sao được, cằng nhằng

Người điên người mát bò lăn ra kìa

 Còn người mất trí nữa kia

Lại thêm anh tửng mang hia anh khùng

 Hỏi trời còn chỗ để dung

Hỏi đất có trống cho chung sống nào

 Tôi thì chân thấp chân cao

Hớt ha hớt hải quều quào mấy câu

 Câu đuôi bỏ sót câu đầu

Câu tròng câu tréo xỏ xâu một bài

 Một bài có một không hai

Mở ra dấu ngoặc chuyện dài khùng điên.

 

Đừng Làm Ô Nhục Quê Hương !

  (Cảm xúc về cái cảnh làm dâu thời đại,

 đang xảy ra tại VN) * Tháng 12-2004

 

Những cô gái Việt Nam ơi !

Các em đã được lớn lên

Vì công sinh dưỡng đáp đền ?

Nên em đành phải quên mình

Đi về làm dâu thiên hạ !!!

Khi nghe cái cảnh làm dâu

Chưa mừng đã trông thấy lạ

Cái cảnh làm dâu, sao mà kỳ quá

Làm dâu cái gì, nhục nhã đắng cay

Cố đọc xem, vì đâu đưa đến nỗi này

Khi hiểu rõ, bức xúc trào dâng uất nghẹn

Cha ông vun vén

Lịch sử năm ngàn

Cái đẹp huy hoàng

Ngày nay xúc phạm

Sắc tô son chạm

Tuổi ngọc tuổi vàng

Cái đời con gái

Trong trắng em mang

Ô nhục phũ phàng

Em vùi thân phận

Tôi đã thấy rồi

Các em sắp hàng, lụa là son phấn

Xúng xa xúng xính, năm bảy chục cô

Một người đàn ông lạ hoắc

Ở đâu xa lắc xa lơ

Bước tới bước lui, dáng vẻ bơ phờ

Rồi chấm một cô, đưa tay điểm mặt

Bạc nghĩa bạc tình, không thêm không thắc

Gãy gọng sứt môi, chẳng ngại chẳng ngùng

Em liều nhắm mắt đưa chân, đi về làm dâu nhà họ

Khắp cùng thế giới, không biết nơi đâu, diễn ra thế đó

Chứ Việt Nam mình, lịch sử xưa nay, chưa có đâu em

Em nên biết rằng, con gái lớn lên,

Một lần làm dâu, trăm đường bó rọ

Một bước đi rồi, cột cả đời em

Nhưng hôm nay, đã bị đổ xuống thềm

Biết bao giờ và làm sao tìm lại

Từ ngàn xưa và ngàn sau còn mãi

Nét đan thanh, nét dung hạnh, nét trung trinh

Nét dễ thương, nét danh giá, nét lịch xinh

Thành những nét dịu dàng trên quê hương gấm vóc

Hoàn cảnh đẩy đưa, nhưng đâu đẩy đưa, con đường hiểm độc

Nhà dột cột xiêu, nhưng đâu có xiêu, đổ nát Tổ Tiên

Nếu là mẹ cha, hãy thắp nén hương, quỳ lạy cửu huyền

Nếu là các em, tôi không nghĩ thế, chận đứng ngay liền

Để các em, còn là những người con, trên quê hương nước Việt

Ai hay biết, ai người không hay biết

quyền uy, hay không có uy quyền

Cùng ra tay, chứ ô nhục Hồn Thiêng

Thời đại hôm nay, gây ra nông nỗi. 

 

Xin Mở Mắt Nhìn Đời !

  Tháng 12-2004

 

Xin mở mắt nhìn đời

Cho người người gần lại

Xin hạnh nguyền mãi mãi

Cho người người mang theo

Xin mở cửa nhà nghèo

Để thương người khốn khó

Xin vén màn vò võ

Để xót kẻ trông chờ

Xin đến nẻo bơ vơ

Để thương người lạc lõng

Xin nhìn khung sắt đóng

Để thấy cảnh lao tù

Xin đến chốn âm u

Để thương đời bất hạnh

Xin nhìn nhiều khía cạnh

Để hiểu được tình người

Xin bớt những nụ cười

Để chia đời tiếng khóc

Xin nhìn trông nheo nhóc

Để thấy cảnh khốn cùng

Xin mở cửa bao dung

Để nhường cơm xẻ áo

Xin nhìn trong hũ gạo

Để thấy kẻ thiếu ăn

Xin nhường bớt khôn lanh

Để chia người dốt nát

Xin hãy mang tiếng hát

Để bớt khổ cuộc đời

Xin dừng những chơi vơi

Để thương người chết đuối

Xin thôi đừng mê muội

Để xót kẻ dại khờ

Xin dừng những cơn mơ

Để thấy đời chân thật

Xin nhìn trông lây lất

Để xót nỗi cơ hàn

Xin nhìn những lầm than

Để thương đời gian khổ

Xin dừng cơn tan vỡ

Để bớt cảnh chia ly

Xin nỗ lực trường kỳ

Để xây đời thiện mỹ

Xin hòa chung ý vị

Để xây đắp tin yêu

Xin trân trọng nâng niu

Để cho đời hy vọng

Vầng thơ đang bay bổng

Nhưng xin phép tạm ngưng

Đừng ngoảnh mặt quay lưng

Cho cuộc đời tươi đẹp.

 

Sẽ Có Ngày Về !

 Tháng 12-2004

 

Ngày xưa tôi đi

Không ai lên tiếng gọi

Nhưng tôi thầm khẽ nói

Tôi ra đi, rồi sẽ có ngày về

Con đường đi, còn có kéo lê thê

Con đường về, không đâu làm điểm mốc

Hố sâu thẳm nên sâu dần xuống dốc

Đèo lên cao nên cao tít cheo leo

Chuyến ra đi đánh vút một cái lèo

Đi đi mãi cơ chừng chưa dừng được

Sông mòn bến nước

Thuyền đậu xa bờ

Đêm tối trăng mờ

Sao khuya chưa tỏ

Trong giấc ngủ ôm mơ về trước ngõ

Lối mòn xưa ghi dấu nét đầu thôn

Nghe ấm êm đang sống dậy tâm hồn

Chợt bừng tỉnh thì ra ru giấc mộng

Thuyền xa khơi, nên con thuyền vỗ sóng

Nước tràn bờ, nên nước ngập đại dương

Đời phiêu du xây xát gió sương

Sông bến cũ mành treo tuế nguyệt

Trăng gát đầu non

Trăng tròn hay khuyết

Núi ngủ rừng khuya

Núi trẻ hay già

Mơ từ giấc ngủ đêm qua

Tôi từ quê cũ chưa xa con thuyền

Suy tư ôm ấp niềm riêng

Giã từ một chuyến vĩnh niên miên trường

Tôi đi còn đó quê hương

Một mai thăm lại trên đường tôi đi.

 

Bên bờ lau biển động !

 Thơ Nhạc * Tháng 12-2004

 

Ta muốn nghe tiếng biển về đêm

Cho cứng cỏi mềm lòng sỏi đá

Ta muốn nghe tiếng biển về đêm

Cho lạnh lùng băng giá lên ngôi

Khi hoàng hôn đã khép lại khung trời

Ta lạc lõng vào mênh mông bất tận

Sóng từng đợt gầm gừ phẫn hận

Gió từng cơn lồng lộng lan xa

Ta ngồi đây như một bóng hồn ma

Nghe thăm thẳm reo trùng dương biển động

Ta mất hút vào hư vô trống rỗng

Ta rụng rơi vào bé nhỏ vô cùng

Một tiếng trượng phu

Một tiếng anh hùng

Trông vụn vỡ, có nghĩa gì đâu tá

Sóng vẫn lộng

hỡi trùng dương biển cả

Gió vẫn reo

hỡi gió rít hư vô

Ta ngồi đây như một nắm tàn khô

Trơ cát bụi bên bờ lau biển động

Ta muốn nghe tiếng biển về đêm

Cho tiếng vỗ trùng trùng ngọn sóng

Ta muốn nghe tiếng biển về đêm

Cho mềm lòng một cõi tâm tư

Năm mươi năm nửa kiếp còn dư

Trăm năm sau chưa tàn cát bụi.

 

Mơ Màng Ôm Vũ Trụ

  Tháng 12-2004

 

Ta nhắm mắt mơ màng ôm vũ trụ

Ta lặng thinh cùng vần vũ trăng sao

Ta đan tay nghe ngọn gió rì rào

Ta đan tâm nghe con quay thôi động

Một cõi mênh mông

Đất trời lồng lộng

Một cõi diễm hằng

Mở cửa huyền vi

Nẻo hồng hoang lên tiếng thầm thì

Ngõ thiên hà dừng chân bỡ ngỡ

Bặt động châu thân

Bặt làn hơi thở

Từng sắc thanh xô đẩy tiếng âm ba

Từng li ti đến cùng tận bao la

Như bèo bọt tơ mành treo đầu gió

Ngàn xưa thế đó

Chuyển mạch khơi nguồn

Ngàn sau cũng rứa

Thỏng cánh tay buông

Mọi hư thực thực hư như huyễn mộng

Cát bụi nào vô tình ứ đọng

Mỗi tụ tan biến hóa hình hài

Cõi trần gian nào khác chốn thiên thai

Mỗi nhân tố đẩy xô đường độc đạo

Máy huyền cơ xảo

Chủ khách làm vì

Nơi ta đi, mà nào đã có đi

Nơi ta đến, mà nào đâu có đến.

 

Tiếng Gọi Quê Hương

Thơ Nhạc * Tháng 12-2004

 

Người Việt Nam quê hương ta ơi

Tiếng Việt Nam tiếng nói vào đời

Giống Lạc Hồng cắt rốn nằm nôi

 

Từ quê nghèo gian khó mái tranh

Bếp hồng êm, sưởi ấm trong lành

Thuở đầu đời lứa tuổi còn xanh

 

Từ quê cha ta mới lớn lên

Từ đất mẹ chân cứng đá mềm

Nên muôn đời không thuở nào quên

 

Rồi ta đi trên quê hương ta

Bắc Nam Trung đâu cũng là nhà

Khi xa rồi ta nhớ thiết tha

 

Rồi ta đi trên khắp quê hương

Ta bước đi trên mọi nẻo đường

Mỗi một miền lưu lại vấn vương

 

Tình quê hương tiếng hát âm vang

Bông lúa thơm trên cánh đồng vàng

Cho người người gìn giữ cưu mang

 

Từ thị thành cho đến miền quê

Non nước ta ước vẹn câu thề

Như sông dài ôm ấp bờ đê

 

Người Việt Nam quê hương ta ơi

Tay trong tay gìn giữ muôn đời

Cho tình người không thuở nào vơi.

 

Tiếng Gọi Tình Người !

  Tháng 12-2004

 

Xin trời yên biển lặng

Cho hết cảnh thiên tai

Trần thế khổ đau dài

Đừng gây chi tang tóc

 

Xin rừng thiêng nước độc

Hãy biến mất oan khiên

Cho nét đẹp tự nhiên

Trên núi rừng hùng vĩ

 

Xin mở đường vạn lý

Cho nhân loại gần nhau

Đừng gieo rắt khổ đau

Cho tình người thêm đẹp

 

Xin chiến tranh chấm dứt

Để mang lại hòa bình

Kết thúc mọi đao binh

Để không còn thù hận

 

Chiến tranh và thù hận

Chỉ gieo rắt tang thương

Tao loạn và nhiểu nhương

Máu xương mềm da thịt

 

Xin xóa tan cừu địch

Hãy xóa bỏ hận thù

Thôi khói lửa mịt mù

Đừng gây thêm đổ nát

 

Xin khủng bố tàn ác

Hãy khơi động máu tươi

Hãy nói tiếng con người

Đừng gieo chi thống thiết

 

Xin những giới tài phiệt 

Qua đường xã hội đen

Đừng vì sống bạc tiền

Gây ra nhiều tội phạm

 

Xin cửa quyền nhũng lạm

Chấm dứt cảnh tham ô

Dùng phong hóa điểm tô

Cho người người trong sạch

 

Xin tìm phương giải cách

Giảm ranh giới giàu nghèo

Nơi nức vách đổ đèo

Nơi cực cùng đói khổ

 

Xin tình người hiển lộ

Xin nhân loại thương nhau

Xin nhuộm lại sắc màu

Hành tinh xanh tươi đẹp.

 

Nụ Cười Điểm Hoa

 Thơ Nhạc *Tháng 12-2004

 

Tôi đi đóng cửa thời gian

Cho ngày giờ đứng lại

Cho tuổi thơ trẻ mãi

Cho tuổi già chẳng phai

 

Tôi đi đóng cửa không gian

Cho khung trời nhỏ lại

Cho người người gần mãi

Cho tình người nở hoa

 

Tôi đi đóng cửa trần gian

Cho đời thôi đau khổ

Cho ngày mai rạng rỡ

Cho người người an vui

 

Tôi đi ra kéo trùng khơi

Đưa con thuyền vô bến

Thôi bềnh bồng muôn hướng

Thôi trôi nổi mênh mông

 

Tôi đi khép cửa mùa đông

Cho đời thôi giá lạnh

Cho đơn côi vỗ cánh

Cho bếp hồng lên hương

 

Tôi đi ra khắp muôn phương

Vì tình người tôi gọi

Vì tình người tôi nói

Nên xây dựng yêu thương

 

Tôi đi đóng cửa tịch liêu

Cho tan niềm cô độc

Cho buồn tênh đổ dốc

Cho nụ cười điểm hoa. 

 

 Sắc Thân Tam Thể Việt Nam

  Tháng 12-2004

 

Ta nói nhau nghe, chuyện quê hương ta

Từ thời lập quốc, của thuở Hồng Bàng

Quốc tổ Hùng Vương, đặt hiệu Văn Lang

Vùng đất phôi sinh, lưu vực sông Hồng

Một mảnh cơ ngơi, cái nôi Miền Bắc

Mở mang, kiến thiết

Đến tận Cà Mau

Đất nước ta, thành ba miền Nam Trung Bắc

Mỗi miền, mỗi màu, mỗi sắc

Cho quê hương gấm góc đặc thù

Sắc tô, son thắm, mãi mãi thiên thu

Chuyển hóa, truyền lưu, qua từng thời đại

Hai trăm năm trở lại

Đất nước mình, mang hai chữ Việt Nam

Dân tộc mình, gọi dân tộc Việt Nam

Hình thể quê hương như dáng con rồng

Lượn khúc, uốn quanh hình cong chữ “S”

Một dãy Trường Sơn, trấn thành nối kết

Tình nghĩa bao la, bát ngát biển Đông

Cho quê hương, núi liền núi sông liền sông

Cho dân tộc, mặn nồng tình sông nghĩa biển

Ngàn xưa không chuyển

Ngàn sau không sờn

Lịch sử huy hoàng

Như thiếp như son

Như bức tranh diễm ảo, không hai, chỉ một

Hôm nay, khởi đầu đi vào thế kỷ hai mươi mốt

Ngược dòng thời gian đằng đẵng, đã năm ngàn năm

Quê hương ta trong sáng tựa trăng rằm

Con Lạc, cháu Hồng lưu danh kim cổ

Ta nói nhau nghe

Quê hương, dù có trải qua thăng trầm, thịnh suy, cực khổ

Nhưng người Việt Nam, không bao giờ thay đổi, nghe không

Dù cho biến núi thành sông

Biến sông thành núi, giống giòng chẳng lay

Là người Việt Nam, mỗi người một tay

Chung sức đắp xây, chung nhau gìn giữ

Mỗi thời đại, đi theo dòng lịch sử

Cho Việt Nam, còn mãi mãi muôn đời

Và hôm nay, gần chín chục triệu người,

Ở khắp nơi nơi

Ở đâu đi nữa, vẫn là con dân nước Việt

Nói đến quê hương, là lòng ta tha thiết

Nói đến quê hương, là tình ta nặng tình

Như quê hương Ba Miền, đất nước quang vinh

Như Bắc Nam Trung một hình, trên tấm thân tam thể

Gìn giữ, chuyển trao qua từng thế hệ

Tự ngàn xưa cho đến tận mai sau

Non xanh nước biếc một màu

Sắc thân tam thể của người Việt Nam.

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 314)
Ni cô quyết chí tu hành Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha Nên cô nhờ thợ tạc ra Một pho tượng Phật thật là uy nghi
(View: 637)
Đọc Thơ Phật Của Thi Sĩ Tâm Tấn - Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn
(View: 342)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
(View: 308)
Miền Nam Ấn Độ một thời Cách thành Vương Xá chỉ vài dặm thôi Quê hương đó chính là nơi Thầy Xá Lợi Phất ra đời thuở xưa,
(View: 334)
Một chiếc nệm trắng tinh, Nếu chân bạn lấm lem. Mà bạn leo lên đó, Thì nệm cũng trở thành một tấm bùn nhơ.
(View: 324)
Dù ta không có bạc tiền Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người.
(View: 331)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
(View: 248)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời
(View: 340)
Có chàng chiến sỹ thuở xưa Tìm qua thăm hỏi thiền sư một lời: "Thiên đường, địa ngục đôi nơi Thực chăng hay chỉ nói chơi đặt bày?"
(View: 357)
Thuở xưa có một thanh niên Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh Là con một, đã trưởng thành Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
(View: 309)
Có ông lãnh chúa vùng kia Một hôm cho thuộc hạ đi triệu mời Thỉnh hai vị khách tới chơi Hai thiền sư nọ là người tiếng tăm.
(View: 336)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa Có tài đô vật rất ư tuyệt vời Lại thêm sức mạnh hơn người, Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà
(View: 329)
Đoàn ca kịch nọ nổi danh Kiếm ăn đi khắp tỉnh thành làng thôn Diễn tuồng ác quỷ kinh hồn Tuồng "Quỷ La Sát" luôn luôn hãi hùng
(View: 499)
Một buổi sáng, Trời Mây trong xanh ngắt, Nắng tung tăng chào đón một ngày vui... Gió êm đưa tia nắng rộn niềm vui, Mặt Trời lên tỏa hào quang rực sáng...
(View: 558)
Hôm nay vào trước Cổng Chùa, Nhận Cành Hoa Trắng cài lên áo mình. Tâm Hương một nén ân tình, Kính dâng lên Mẹ muôn phần nhớ thương !
(View: 588)
Thi Hoá Kinh Trung Bộ 4 tập - Giới Lạc Mai Lạc Hồng
(View: 484)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng.
(View: 545)
Cỏ cây, sinh vật thời xưa Đều cùng biết nói, lại vừa biết nghe Riêng loài người giỏi mọi bề Được tôn chúa tể chính vì trí khôn,
(View: 690)
Nguồn sức mạnh của trẻ thơ Chính là tiếng khóc bất ngờ kêu la. Nguồn sức mạnh của đàn bà Là cơn phẫn nộ bùng ra tức thời.
(View: 1835)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi
(View: 820)
Tất cả Pháp Thế Gian, Ta cần phải buông bỏ, Tín- Hạnh- Nguyện ghi nhớ. Thu nhiếp các Lục Căn, Giữ Tâm luôn thanh tịnh.
(View: 682)
Khi mà bạn có Mẹ hiền Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần Những gì bạn muốn bạn cần Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
(View: 1467)
Mẹ mà nở những nụ cười Lúc nào cũng chiếu sáng ngời đẹp thay, Mẹ ôm ấp trong vòng tay Mang niềm vui tới bao ngày trong ta.
(View: 518)
Có hai phương cách thông thường Thực thi tôn giáo cõi dương trần này Một là hãy sống xa đây Xa nơi trần tục như thầy tu thôi
(View: 876)
Trời rạng muôn phương với trăng sao, Đất rung bảy lần cùng núi rừng, Người về rực rỡ vườn tuệ giác, Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
(View: 563)
Một người giàu có thuở xưa Tác phong đứng đắn lại thừa thông minh Cho nên các kẻ chung quanh Tỏ lòng thán phục, tỏ tình kính yêu
(View: 1358)
Cuộc đời ảo giác giấc mộng dài, Lao đao chuốc khổ để làm chi? Suốt ngày say khướt bên chén rượu, Mình ta ngất ngưỡng mái hiên ngoài.
(View: 817)
Cầu mong đại dịch chóng qua thôi Thế giới giờ đây điêu đứng rồi Phố xá đìu hiu đều đóng cửa Thôn quê lặng lẽ thảy im hơi
(View: 661)
Lời Kinh Đêm càng vút cao cao mãi, Tỏa lan vào ánh sáng khắp Không Gian... Mỗi Câu Kinh tràn ý nghĩa Ngọc Vàng, Bây cao mãi, hòa tan vào Vũ Trụ....
(View: 671)
Thiền sư tinh tấn tu hành Cho nên đạo hạnh nổi danh khắp vùng Bà con ca tụng vô cùng Ngài nêu gương sáng soi chung cho đời.
(View: 1385)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filise, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm.
(View: 677)
Nước kia có một ông vua Nghe lời đồn đãi khó ưa về mình Ngoài đời có kẻ phê bình Rằng mình bạo ngược, tính tình tàn hung
(View: 993)
Lại thêm một ngày cho cuộc đời. Lại thêm một ngày cho em, Lại thêm một ngày cho anh, Lại thêm một ngày cho những người còn sống trên cõi đời này.
(View: 727)
Nợ nước thù chồng nặng cả hai Cùng em chia sẻ bước chông gai Sơn hà dựng lại, dân ghi đức Vương bá xây nền quốc chính ngôi
(View: 1153)
Nguyện Cầu Đức Phật Dược Sư, Chữa cho Thế Giới bớt dần dịch căn,
(View: 1067)
Một năm Thầy Hư Vân về Kê Túc, Để tịnh tu, giao Hội cho Cao Tăng... Tại đây, Thầy tu sửa Chùa Hưng Vân... Chùa La Thuyên, tỉnh Hạ Dương cho hoàn chỉnh
(View: 1117)
Ta cứ ngỡ tuổi già toàn tẻ nhạt, Ngại bốn mùa năm tháng lướt qua nhanh,
(View: 614)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Trong vương quốc nọ có vua trị vì Giúp vua là vị quan kia Có tài định giá những gì bán buôn
(View: 1238)
Bạn ơi, Muốn sống hạnh phúc thì xin bạn: Đừng đem chuyện hàng xóm vào gia đình. Đừng đem chuyện đường phố vào nhà. Đừng đem chuyện cộng đồng vào những bữa cơm.
(View: 1042)
Tuyển tập song ngữ “Thơ Thiền Lê-Nguyễn Zen Poems” đã góp một phần rất tuyệt vời khi đưa ra ánh sáng một phương diện khác của ảnh hưởng Thiền tại Việt Nam...
(View: 1061)
Xuân về khắp chốn rộn tin vui Mở cửa mừng Xuân rạng ánh cười Phú quý Xuân sang nguồn cội thắm Vinh hoa Tết đến nghĩa tình tươi
(View: 1280)
Kỷ Hợi qua, Canh Tý đến nhanh, Ba Mươi Tết, thanh thản, yên bình, Bánh chưng xanh, quả, hoa bầy sẵn, Chuẩn bị dâng cúng Phật đầu năm.
(View: 912)
Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương. Nhớ về quê cũ trắng canh trường!
(View: 1148)
Thức chờ năm mới gió đượm hương trà nửa khuya tóc trắng một đời sắp qua.
(View: 1578)
Rừng Sala giữa cây Song Thọ, Lúc nửa đêm, Phật sắp Niết Bàn, Không khí quá trang nghiêm yên tịnh, Các Đệ Tử ngồi kín chung quanh.
(View: 1323)
Trong chuyến đi, Hành Hương Thăm Đất Phật. Đến Sông Hằng rồi Lộc Uyển xanh tươi, Tiếp theo là Thánh Tích Phật xa xôi... Rồi sau đến Nalanda hoang phế!
(View: 908)
Nhân vào ngày Lễ Tạ Ơn Chúng ta cảm tạ vô vàn thành tâm Những lời cầu nguyện quanh năm, Tạ ơn gia cảnh muôn phần yêu thương,
(View: 1182)
Tờ mờ sáng tinh sương, Gậy, nón lá, lên đường, Ai không khỏe ở lại ! Vì Leo núi đường trường,
(View: 1099)
Một ngày mới tôi về thăm Phật Tích. Bao lâu rồi trông đợi đến hôm nay. Thời gian qua tâm tư ngóng từng ngày. Đủ duyên lành cùng nhau thăm Đất Phật
(View: 1065)
Ở Ba La Nại thời xưa Có nhà giàu nọ rất ưa bạc bài Ông thường chơi với một người Cũng mê bài bạc, tứ thời ăn thua
Quảng Cáo Bảo Trợ