Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
15,514,381
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250

Tuyển tập 131

19 Tháng Chín 201200:00(Xem: 6459)
Tuyển tập 131


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG


Tuyển tập 10 bài Số 131 - thơ Mặc Giang

(Từ bài số 1301 đến số 1310)

 thnhattan@yahoo.com.au

 

01. Ca ngợi Kinh Pháp Hoa 00 (Tác giả xin mở)

02. Trường Ca Pháp Hoa 01 (Phẩm Tựa, thứ 1)

03. Trường Ca Pháp Hoa 02 (Phẩm Phương Tiện, thứ 2)

04. Trường Ca Pháp Hoa 03 (Phẩm Thí Dụ, thứ 3)

05. Trường Ca Pháp Hoa 04 (Phẩm Tín Giải, thứ 4)

06. Trường Ca Pháp Hoa 05 (Phẩm Dược Thảo Dụ, thứ 5)

07. Trường Ca Pháp Hoa 06 (Phẩm Thọ Ký, thứ 6)

08. Trường Ca Pháp Hoa 07 (Phẩm Hóa Thành Dụ, thứ 7)

09. Trường Ca Pháp Hoa 08 (Phẩm Ngũ bá Đệ tử thọ ký, thứ 8)

10. Trường Ca Pháp Hoa 09 (Phẩm Thọ Học, Vô Học, thứ 9)

 

Ca ngợi Kinh Pháp Hoa 00

(Tác giả xin mở)

 

“Hơn sáu muôn lời thành bảy cuốn

Rộng chứa đựng vô biên nghĩa mầu

Trong cổ, nước cam lồ rịn nhuận

Trong miệng, chất đề hồ nhỏ mát

Bên răng, ngọc trắng tuôn xá lợi

Trên lưỡi, sen hồng phóng hào quang

Dầu cho, tạo tội hơn núi cả

Chẳng nhọc, Diệu Pháp vài ba hàng”

 

“Phật Pháp cao siêu ý thâm sâu

Trăm ngàn muôn kiếp biết tìm đâu

Con nay nghe thấy xin ca tụng

Nguyện tỏ Như Lai nghĩa nhiệm mầu”

 

Bước vào nhà Như Lai

Mặc chiếc áo Như Lai

Ăn cơm của Như Lai

Nói chuyện của Như Lai

 

Vào nhà Như Lai

Mặc áo Như Lai

Ăn cơm Như Lai

Nói chuyện Như Lai

 

Pháp Hoa vi diệu khôn lường

Ba đời Chư Phật tán dương

Chúng sanh thành tâm quy ngưỡng

Ánh trăng dẫn lối đưa đường

 

Con đường thẳng đến Như Lai

Pháp Hoa không luận dong dài

Pháp Hoa là vua các pháp

Phật Thừa chỉ một không hai

 

Nam Mô Pháp Hoa Hội

Nam Mô Pháp Hoa Hội Thượng Phật

Pháp Hoa Hội Thượng Phật Bồ Tát Ma Ha Tát.

 

Tháng 11 – 2009

 

Trường Ca Pháp Hoa 01

(Phẩm Tựa, thứ nhất)

 

Mười phương Chư Phật trong quá khứ

Mười phương Chư Phật thời hiện tại

Mười phương Chư Phật trong tương lai

Truyền tiếp nhau và thị hiện ra đời

Chỉ vì, một đại sự nhân duyên duy nhất

Bao trùm trời đất

Vũ trụ bao la

Pháp giới hằng sa

Không ngoài Tri Kiến Phật

Tại Núi Kỳ Xà Quật

Đẹp thay Vương Xá Thành

Đại chúng hơn số ngàn

Bồ Tát hơn số muôn

Thiên nhơn hơn số ức

Đức Thế Tôn Quyền Giáo chân thật

Dùng phương tiện chuyển xe Ba Thừa

Như ngàn mây hội tụ đổ mưa

Cả trời đất nhờ mưa (ơn) pháp vũ

Đây là chuyến xe nhỏ

Đây là chuyến xe vừa

Đây là chuyến xe lớn

Ba chuyến xe là một

Khai mở Phật Tri Kiến

Giải bày Phật Tri Kiến

Tỏ ngộ Phật Tri Kiến

Chứng nhập Phật Tri Kiến

Khi nói ngàn vạn tiếng

Ngưng bặt, dứt âm thinh

Đâu là bóng là hình

« Mình với ta tuy hai mà một »

Ta với mình không một không hai

Tiếng chuông tỉnh thức ngân dài

Linh Sơn vi diệu phương đài Linh Sơn.

 

Tháng 11 – 2009

 

Trường Ca Pháp Hoa 02

(Phẩm Phương Tiện, thứ hai)

 

Đẹp thay, hai tiếng Pháp Hoa

Như Lai điều ngự Liên tòa

Đất trời sáu lần rung chuyển

Hướng về Diệu Pháp Liên Hoa

 

Nhiệm mầu Bổn giác diệu tâm

Sáng hơn ánh sáng trăng rằm

Thanh hơn trăng thanh mười sáu

Tam Thừa vận chuyển pháp luân

 

Phật tri kiến Phật khôn lường

Ba đời Chư Phật mười phương

Xuất Thánh lâm phàm Giáng Thế

Mở ra duy nhất một đường

 

Đường đi ngàn vạn lối

Nẻo đến chỉ một phương

Chứng ngộ lý chơn thường

Phá tan màn tăm tối

 

chúng sanh mê muội

sinh tử trầm luân

Vì biển khổ mênh mông

Quên thuyền từ bát nhã

 

Linh Sơn mở hội Pháp Hoa

Hoa sen diệu pháp kết tòa

Đuốc tuệ soi đường mở lối

Mười phương ba cõi gần xa

 

Năm châu bốn biển một nhà

Không phân chủng tộc màu da

Trí tuệ vượt tầm pháp giới

Tuyệt vời Hải hội Pháp Hoa

 

Tháng 11 – 2009

 

Trường Ca Pháp Hoa 03

(Phấm Thí Dụ, thứ ba)

 

Tội thay, này ông Trưởng giả

Ở trong nhà lửa mà chi

Các con của ông còn nhỏ

Làm sao hiểu biết được gì

 

Nhà lửa tam đồ bát nạn

Nhà lửa sinh tử tử sinh

Tan hợp hợp tan, thất tán

Biết đâu tìm lại bóng hình

 

Ngọn lửa vô thường đã cháy

Đốt tan vô thỉ đến giờ

Ngọn lửa vô thường đang cháy

Đốt tan cho đến vô chung

 

Sá gì nhà cao cửa rộng

Có chi của cải dư thừa

Một mai vô thường thăm viếng

Nổi chìm bong bóng giọt mưa

 

Này, ta có xe dê

Này, ta có xe hươu

Này, ta có xe trâu

Các con muốn xe nào

Ta cho con xe đó

 

Đây, là cỗ xe nhỏ

Đây, là cỗ xe trung

Đây, là cỗ xe lớn

Xe nào cũng là xe

Ta cho con tất cả

 

Thoát ra căn nhà lửa

Thoát khỏi biển trầm mê

Từ nay có đường về

Ta đâu lo gì nữa

 

Phật thương chúng sanh như con nhỏ

Phật quý chúng sanh như trẻ thơ

Các con ơi, đừng có chần chờ

Hãy mau mau lên đường giác ngộ

 

Xe Tam Thừa thênh thang rộng mở

Các con ơi, ta chở con đi

Pháp Hoa Diệu Pháp huyền vi

Pháp Hoa Diệu Pháp từ bi độ đời.

 

Tháng 11 – 2009

 

Trường Ca Pháp Hoa 04

(Phẩm Tín Giải, thứ tư)

 

Ta là người cùng tử đi hoang

Đi lang thang trên những lối mòn

Đi lang thang không nhà không cửa

Sống lạc loài, gian khổ, héo hon

 

Ta là người cùng tử bơ vơ

Đi lang thang từ đó đến giờ

Không người thân, không cha không mẹ

Sống dại khờ như kẻ ngu ngơ

 

Ta là người cùng tử cô đơn

Đờn đứt dây, hỏi nữa chi đờn

Vọng không vang, không âm không tiếng

Sống trơ vơ quán trọ vô thường

 

Ta là người cùng tử phiêu du

Đi lang thang muôn kiếp mịt mù

Không có ai ba đường sáu nẻo

Hỡi đất trời, còn mấy thiên thu

 

Ta là người không có hôm qua

Không hôm nay, không những ngày mai

Không mái ấm nhà tranh bếp lửa

Hỏi cuộc đời, nào có chi ai

 

Ta là người không biết tuổi thơ

Không một ai từ đó đến giờ

Không anh em, không cha không mẹ

Sống một đời, một kiếp bơ vơ

 

Đâu ngờ nhà ta giàu có

Đâu ngờ trưởng giả cao sang

Đường đất lối mòn nho nhỏ

Bước ra con đường cái quan

 

Phải không, nhà xưa ta đó

Ô kìa, lối ngõ đi về

Mở mắt, nhìn ra cho rõ

Còn chi mong nữa ước thề

 

Thôi rồi, kiếp sống vơ bơ

Ta, trang công tử khôi ngô

Đẹp như sen vàng cao quý

Trổ bông, Diệu Pháp Liên Hoa

 

Thôi rồi, một kiếp không nhà

Hát lên ngàn vạn câu ca

Cung đàn hòa âm trỗi khúc

Hát mừng Diệu Pháp Liên Hoa.

 

Tháng 11 – 2009

 

Trường Ca Pháp Hoa 05

(Phẩm Dược Thảo Dụ, thứ 5)

 

Ta là đấng Như Lai

Ứng cúng, Chánh biến tri

Minh hạnh túc, Thiện thệ

Thế gian giải, Vô thượng sĩ

Điệu ngự, Trượng phu

Thiên nhơn Sư, Phật Thế Tôn

 

Thân Phật là thân kim cương

Trí Phật là trí kim sắc

Lời Phật là lời chân lý

Nói ra từ miệng vàng

 

Như pháp vũ mưa ngàn

Thấm nhuần cây lớn nhỏ

Như vầng trăng sáng tỏa

Chiếu rọi khắp trần gian

 

Như vầng thái dương lên

Trải nắng vàng tươi đẹp

Tung ra khung cửa hẹp

Rộng khắp chốn hải hồ

 

Dù đồng ruộng, sông khô

Hay núi rừng biển cả

Không sang giàu nghèo khó

Không học vị thấp hèn

 

Khi đuốc tuệ soi đèn

Đều nhờ ơn tế độ

Tri Kiến Phật là thế

Pháp Hoa Hội hiển bày

 

Từ quá khứ đến nay

Tới ngàn sau không đổi

Nam Mô Pháp Hoa Hội

Nam Mô Pháp Hoa Hội

Thượng Phật Bồ Tát Ma Ha Tát.

 

Tháng 11 – 2009 

 

Trường Ca Pháp Hoa 06

(Phẩm Thọ Ký, thứ 6)

 

Hạnh phúc thay, Ngài Ma Ha Ca Diếp

Diễm phúc thay, Bồ tát Mục Kiền Liên

Cao thượng thay, Ngài đại Ca Chiên Diên

Cao quý thay, Tu Bồ Đề tôn giả

 

Chính Đức Phật đã tuyên dương thọ ký

Vô lượng kiếp sau, giác hạnh viên toàn

Công đức lợi tha bảo mãn vuông tròn

Phật Pháp, chân như, tràn đầy chơn thể

 

Đâu đầu nguồn vô thỉ

Đâu tận đáy vô chung

Soi biển tuệ vô cùng

Chiếu mười phương ba cõi

 

Đâu tam đồ bát nạn

Đâu sáu nẻo luân hồi

Nhất tâm, chỉ một thôi

Dứt hằng sa pháp giới

 

Chắp tay đảnh lễ Ngài Mục Liên, Ca Diếp

Chắp tay xưng tán Ngài Chiên Diên, Bồ Đề

Tất cả chúng sanh, từ nay đã có đường về

Căn nhà xưa đã từ lâu bỏ ngõ

 

Đấng Cha Lành đang đợi chờ ta đó

Một đàn con, trầm biển đục đi hoang

Nhưng trong lòng vẫn ẩn hiện dấu son

Khơi bấc lửa ngọn đèn tâm bừng sáng

 

Vượt núi cả, đèo cao, ghềnh láng

Vượt sông mê, bến hẹn, kinh cầu

Đêm đêm về, xin thắp ánh hỏa châu

Dâng trước thềm, đền ơn Vô Thượng Giác.

 

Tháng 11 – 2009 

 

Trường Ca Pháp Hoa 07

(Phẩm Hóa Thành Dụ, thứ 7)

 

Mau lên sắp đến Hóa Thành

Mười sáu Vương Tử an lành Pháp vương

Mỗi vị Hóa Phật một phương

Trăm nơi, ngàn cõi, vạn đường độ sinh

Soi gương, ngỡ bóng là mình

Lìa gương, tìm bóng hỏi mình là ai

Sao Hôm chờ đợi Sao Mai

Màn đêm biến mất phơi đài xa xôi

 

Thương không con lạc đà

Giữa sa mạc trụt trồi

Thẫn thờ đi đi mãi

Về cuối nẻo chân trời

 

Chừng như lá đâm chồi

Đồng xanh non ngọn cỏ

Đang đợi chờ ngươi đó

Lạc đà mỏi mòn trông

 

Hễ có biển, phải có sông

Hễ có núi, phải có đồi

Thẫn thờ bên bờ suối

Ngơ ngẩn con nai vàng

 

Hóa Thành, Thành Hóa mộng mơ

Khi đi đến đó, ai ngờ thế đâu

Hóa Thành, sao lại tìm cầu

Còn kia Bảo Sở, bảo châu liên đài

Sáng rồi, sao đợi ban mai

Hỏi thêm tiếng nữa, khện vài hèo nghe

Sáng rồi, sao đợi ban mai

Hỏi thêm tiếng nữa, khện vài hèo nghe !

 

Tháng 11 – 2009

 

Trường Ca Pháp Hoa 08

(Phẩm Ngũ bá Đệ tử Thọ Ký, thứ 8)

 

Hóa Thành Dụ, trông ly kỳ thế ấy

Khi đến nơi, đom đóm giữa hư không

Khi có mưa, bong bóng nước lông bông

Cơn mưa tạnh, tìm đâu bong bóng nữa

 

Từ Hóa Thành, nhận chân ra Bảo Sở

Năm trăm vị La Hán mỉm miệng cười

Khi Đức Phật đưa lên cánh hoa tươi

Ngài Ca Diếp nở trên môi hàm tiếu

 

Biển tuệ Phật, dùng trí làm sao hiểu

Rùa không lông, soi rọi kính hiển vi

Thỏ không sừng, mờ mắt mãi tìm đi

Như người mù rờ voi đâu có khác

 

Con dã tràng se mình trên bờ cát

Cả cuộc đời lầm lũi kiếp không nhà

Sớm ban mai như trải thảm sương sa

Nắng lên cao treo đầu cây ngọn cỏ

 

A La Hán đã nhận chân từ đó

Phật bản hoài thọ ký Tánh Như Lai

Từ Hóa Thành, kết Bảo Sở phương đài

Vi vi diệu Đấng Pháp Vương Vô Thượng

 

Đầu nguồn không vướng

Cuối ngọn không vương

Ngộ lý chơn thường

Nhờ ơn Pháp Hội

 

Pháp Hoa diệu vợi

Linh Sơn tuyệt kỳ

Đạo lý huyền vi

Ngàn năm soi sáng.

 

Tháng 11 – 2009

 

Trường Ca Pháp Hoa 09

(Thọ học, Vô học Nhơn Ký, thứ 9)

 

«Tu, mà không học là tu mù

Học, mà không tu chính là đãy sách»

«Y kinh giải nghĩa, Tam Thế Phật oan

Lìa kinh nhất tự, tức thành ma thuyết»

 

Học mà vô học, tức không còn gì học nữa

Học mà có học, học mãi sẽ không xong

Như vòng tròn, mà còn vẽ cong cong

Sẽ không thấy vòng tròn nằm đâu cả

 

Vòng tròn kín, cần chi mà vẽ nữa

Ai vẽ lên, chẳng khác đem ra đồ

Hãy nhìn kia, có một cánh hoa khô

Chất tươi đâu, mà hé cười chớm nở

 

Tự nhiên, hương hữu xạ

Vô xạ, tìm đâu hương

Dù phết phấn thoa son

Phập phù bay trước gió

 

Khi đã về trước ngõ

Sao lại hỏi tìm nhà

Còn xuôi ngược đường xa

Biết nơi nào sẽ đến

 

Hàng Vô Học, đều dự vào Bậc Thánh

Hàng Hữu Học, còn đứng ngoài cửa thôi

Khách lãng du, thêm hàng giậu hàng rào

Cũng chỉ bởi đèn tâm chưa tỏ ngộ

 

Khổ gì khổ, bởi trầm luân trong đó

Thoát ra rồi, cái khổ đâu đưa xem

Bức màn che, một khi kéo khỏi thềm

Bừng mắt tuệ trùm trời cao biển rộng.

 

Tháng 11 – 2009

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 216)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
(Xem: 178)
Ngày không giết hại Đêm lại cầu kinh Thọ mạng lâu dài Sống vui tương kính.
(Xem: 107)
Lối nhỏ qui dần niệm cõi hương… (*) Ngày qua lặng ngắm những cung đường… Nào rên khổ cực nơi trần thế, Dẫu nhận thờ ơ cảnh hí trường!
(Xem: 106)
Tôi ngơ ngác nhìn trời cao biển rộng, Bước vào đời như giọt nước hân hoan. Nghe chim hót trên tàng cây lá mộng, Dưới chân tôi nắng óng ánh huy hoàng!
(Xem: 100)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
(Xem: 176)
Biết tha thứ là bước đầu tu học Tự thương mình không làm khổ tha nhân Sống hài hoà luôn trân quý tình thân Đức khiêm tốn chẳng có gì thua thiệt.
(Xem: 122)
Đầu năm xin chúc mọi nhà Sống vui tu tập thuận hoà hiếu chơn Chúc cho tình nghĩa keo sơn Cùng nhau hành thiện tránh hờn dối nhau
(Xem: 120)
Cung nghinh Kỷ Hợi chén men nồng CHÚC cả dương trần vẫy nạn xong TÂN phúc tùy duyên hằng thỏa dạ XUÂN an đối cảnh chẳng vương lòng
(Xem: 144)
Niệm Phật tham thiền nghiệp chuyển lay, Niềm vui trí tuệ hiển chan đầy Hương hoa kính ý cung minh đến Lễ nhạc thành tâm đón thiện lai
(Xem: 123)
Nhà vua Giới Đức thời xưa Tiếng tăm phúc đức nhân từ vang xa Vua cho xây sáu căn nhà Làm nơi phát thực phẩm ra giúp đời
(Xem: 182)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng,
(Xem: 225)
CHÚC mùa xuân thắm trải ngàn hoa, CHÚC cả nhân gian được thái hòa. CHÚC nhớ nguồn xưa, luôn rõ cội, CHÚC nhìn cảnh mới, mãi thương nhà.
(Xem: 178)
Tôi muốn nói lên một lời cảm tạ Dịp xuân về nhớ lại mái chùa xưa Bên tách trà toả sáng pháp Đại Thừa Xin nguyện hướng về con đường Giác Ngộ.
(Xem: 159)
Cuộc đời là cõi không hoa Tỉnh trong giây phút gọi ta trở về Xin luôn tâm niệm từng lời Những câu Phật dạy muôn đời chẳng quên.
(Xem: 146)
Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương, Vách đá cheo leo kẻ ngại đường. Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm, Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.
(Xem: 159)
Già lam lẳng lặng mát hương thiền Lá cỏ vươn mầm loáng thoáng nghiêng Học đạo bên Thầy nương ngộ tánh Sống thời cạnh chúng biết tùy duyên
(Xem: 222)
XUÂN về cảnh vật ánh dương ngời, XUÂN chúc ngày thêm sáng nụ cười. XUÂN vững tình thương xây nghĩa thắm, XUÂN giàu nghị lực mở lòng tươi.
(Xem: 170)
Duyên Tam Bảo một đường thẳng tiến Nợ trần gian xin bỏ lại sau Ngày đêm tích đức thiện cao Phát huy Bi Trí khát khao hướng lành.
(Xem: 168)
Xuân về thắm đẹp rực đào mai Mở cửa mừng xuân tháo buộc cài Ngắm cảnh xuân ngời tan bụi khói Nhìn xuân nắng rạng sạch rào gai
(Xem: 131)
Tiền tài sương đọng giọt khuya sớm Danh vọng sóng trào bọt trước sau Thôi hãy mừng Xuân! Vui hiện tại! An nhiên ngắm nước chảy qua cầu.
(Xem: 140)
Bình minh rực rỡ sắc tươi hồng Tiếng đại hồng chung vọng cửa Không Trong Điện nhang thơm bay phảng phất Trên Trời mây thắm lượn phiêu bồng
(Xem: 200)
Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau Nắng mai ấm cả vườn đào Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian
(Xem: 171)
Danh mà chi Lợi mà chi Cuộc đời đến lúc cũng ra đi Con quỷ vô thường rình ẩn núp Đừng nên chậm trễ phút quy y.
(Xem: 244)
Năm mới quyết tâm đổi mới Văn Tư Tu niệm chẳng quên Nguyện lòng theo chân Thầy Tổ Vui trong ánh đạo vững bền.
(Xem: 225)
Di Đà Pháp Hội thật trang nghiêm Lễ Phật tụng kinh thắp nến nguyền Rạng ánh từ quang soi cõi thế Ngời vòng tuệ nguyệt chiếu nhân thiên
(Xem: 236)
Giác Hạnh chùa quê đượm nét thiền Lá vàng từng chiếc nhẹ bay nghiêng Tăng nhân dưỡng đức trì Kinh tạng Tục khách quy tâm hướng Phật duyên
(Xem: 303)
Tu hành vượt thoát tử sinh Nhờ ân Tam Bảo biết mình ở đâu Cội nguồn Diệu Pháp thâm sâu Ngẫm suy là bước khởi đầu từ đây.
(Xem: 285)
Những con đường mặt đất hoang vu Tôi đến cùng hoa cỏ mộng du Gió thổi mãi muôn triều sóng vỗ Đường linh hồn biển động thiên thu.
(Xem: 271)
Tiết lạnh sương tràn thấm dạ ai? Non cao người vắng có chi cài Chim buồn ngại hót nên đồi vắng Gió thoảng mây loang quyện dãi dài
(Xem: 261)
Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương, Vách đá cheo leo kẻ ngại đường. Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm, Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.
(Xem: 246)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương
(Xem: 870)
Khóa Tu Báo Ơn năm nay, Chúng con tu tập những ngày mùa đông, Tại Chùa Tam Bảo ấm nồng, Pháp thoại chia sẻ với lòng lạc an
(Xem: 230)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi
(Xem: 271)
Tôi muốn nói lời xin lỗi Cho lòng nhẹ bớt ưu tư Đêm về ngủ ngon thẳng giấc Dưới vầng trăng sáng diệu từ.
(Xem: 426)
Cuối năm ngồi tính sổ đời, Phong ba bão táp thôi thời chán ngây, Từ miền đông đến miền tây, Đâu đâu cũng có chuyện nầy chuyện kia.
(Xem: 310)
Khởi niệm mong cầu chẳng ít chi Sống đạo hành thâm khó thể bì Tham vấn minh sư khai tuệ nhãn Đoạn trừ mê vọng dứt ngu si
(Xem: 313)
Tiếng mõ huyền vi tiếng mõ nào, Trời thơ hoa mở cánh xôn xao Từ Cung Đâu Suất ngời hương đạo Thoảng giấc mơ đời cánh gió trao.
(Xem: 411)
Bao giờ ta biết thương nhau Cho niềm vui mãi ngày nào còn đây Bao giờ ta biết ngừng gây(điều ác) Dù cho nhắm mắt đẹp ngay nấm mồ Bao giờ ta biết cơ đồ(sự nghiệp)
(Xem: 394)
Pháp Phật khai thông dòng bế tắc Sạch bóng vô minh thoát nỗi buồn Sáng đẹp cõi lòng hương toả khắp Duyên Pháp nguyện hành dứt bỏ buông.
(Xem: 308)
Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa Thành Ba La Nại có vua trị vì Nhà vua có vị quan kia Rất là khôn khéo ai bì được ngang
(Xem: 365)
Nhật Tụng Sơ Thời cốt tuỷ kinh Trực chỉ nhân tâm hiển tánh mình Xa lìa khái niệm thông đạt ý Giải thoát tâm hồn đẹp tánh linh
(Xem: 368)
Một hôm đạo sĩ A La Trên đường khất thực ghé qua một nhà Chuyên buôn vàng bạc, ngọc ngà Giàu sang tột bực, xa hoa tuyệt vời.
(Xem: 304)
Nhật Mộng Đồ Huyễn bên tai còn vang vọng Lời của Thầy như tiễn bước hoàng hôn Tiếng chuông chùa nghe sâu lắng tâm hồn Tôi ngồi đó mà lòng như sống dậy.
(Xem: 384)
Màn đêm phủ xuống cảnh mờ sương, Ánh nguyệt lung linh rọi nẻo đường Gió nhẹ vờn lay hồ sóng gợn Mây lành tỏa quyện núi đồi vương
(Xem: 551)
Xuân đi xuân đến để xuân sang, Xuân rãi hương hoa khắp muôn ngàn, Xuân vẫn là xuân, xuân bất tận, Thế thái nhân tình hợp rồi tan...
(Xem: 320)
Uất hận làm chi ở kiếp này Khởi niệm tâm từ chuyển bước ngay Mang dòng đuốc tuệ đem soi sáng Thoát nghiệp si mê rõ tháng ngày.
(Xem: 223)
Xưa trong làng nhỏ vùng quê Có ông đánh trống chuyên nghề lâu nay Một hôm ông được cho hay Tại Ba La Nại nơi đây ăn mừng
(Xem: 431)
Tôi mơ cõi nước Ta Bà Miễn sao cuộc sống chan hoà tình thương Lòng không sầu muộn vấn vương Vui niềm xả bỏ đoạn trường bủa vây.
(Xem: 498)
Xan tham tật đố hãy thầm buông, Diệu pháp thường nghe thoát não buồn. Kệ ngọc siêng trì gìn nghĩa cội, Kinh vàng gắng tụng giữ ân nguồn.
(Xem: 470)
Tôi mơ cõi nước của Đức Phật Di Đà, Nơi không có con người gian dối. Không có qủy ma, Cho nên cây trái ở đây cũng mang vóc dáng thật thà.
Quảng Cáo Bảo Trợ