Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Tuyển tập 89

27 Tháng Mười Một 201100:00(Xem: 14286)
Tuyển tập 89


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - 89

(Từ bài số 881 đến số 890)

 

01. Sao lại khóc tôi ! 881

02. Thảm trạng xây cầu Cần Thơ 882

03. Lại thương về Miền Trung ! 883

04. Châu sa thành gia bảo884

05. Ai chưa từng biết khóc ? 885

06. Nghề nào cũng lắm công phu 886

07. cầu chi ai ? 887

08. Bao giờ thoát khổ ? 888

09. Người dân quê thống khổ ! 889

10. Nhớ mãi nghe em ! 890

 

 Sao lại khóc tôi !

Tháng 10 – 2007

 

Tôi chưa chết, mà sao em lại khóc ?

Tôi còn đây, mà sao anh tiếc thương ?

Cuộc đời tôi, đi chưa hết nẻo đường

Mỗi tan hợp, hợp tan

Đó là lẽ thường tình nhân thế

Tôi có làm gì đâu, sao cho rằng quá ác

Tôi có làm gì đâu, sao cho rằng quá tay

Tôi chỉ có một đôi chân

Một đôi tay

Một tâm tư

Một tấm lòng

Chưa trọn vẹn những gì tôi mong muốn

Khi nào kết thúc, đỉnh đồi hy vọng

Khi nào tràn đầy, hố thẳm nát tan

Tôi sẽ đứng sững trên đường ngang

Nhìn lối dọc, khép hoành tung một kiếp

Vì thế, xin em đừng có khóc

Vì thế, xin anh đừng xót xa

Cõi ta bà, tôi dẫm nát trầm kha

Đi đi mãi trên hành trình chưa hết

Tôi sẽ nghỉ, mỗi khi thấm mệt

Tôi sẽ đi, khi chút sức chưa tàn

Em hãy mỉm cười, hòa khúc âm vang !

Anh hãy vui lên, cùng tôi anh nhé !

 

Thảm trạng Xây Cầu Cần Thơ

Cảm thương cho những gia đình đồng bào nạn nhân

bị thương vong, bị thương tích bởi tai nạn lao động

trong công trình xây dựng Cây Cầu Cần Thơ

vào ngày 26-9-2007.

Viết lúc 7.30pm đêm 18-10-07 trên chuyến bay.

Mặc Giang

 

Khi cầu chưa bắc, mẹ tôi gian khổ, nhưng không có chết !

Khi cầu chưa xây, cha tôi trầm thống, nhưng không banh thây !

Khi cầu chưa bắc, chồng tôi, đâu có rữa mục thế này !

Khi cầu chưa xây, con tôi, đâu có dập vùi tan nát !

 

Lòng đau, dạ xót, ruột cào, gan thắt

Nhà ngã, cửa nghiêng, vách đổ, cột xiêu

Hứng cho tràn cả tiêu điều

Chịu cho ngập cả cô liêu cơ cùng

Đất trời sao nỡ chẳng dung

Thảm thương man dại cùng chung thế này

 

Mấy trăm năm qua phà không chết

Mấy mươi năm cha, mẹ, chồng, con

Khổ đau, nhưng vẫn vuông tròn

Gian truân, nhưng vẫn ghe xuồng ngược xuôi

Hò đưa câu nói tiếng cười

Đôi bờ mấp mé chở người dân tôi

 

Còn hôm nay

Chưa kịp vui, bớt mong bớt mỏi

Chưa kịp cười, bớt đợi bớt trông

Để nhìn cầu bắc qua sông

Đi về thẳng tắp đẹp lòng Miền Nam

Đã dày nát cả tơ tằm

Còn chi để nói, biết cam sao đành

 

Nỗi này vì ai ?

Nỗi này do ai ?

Đau ngất trời mây !

Mắt héo khô gầy !

 

Nỗi này tại người ?

Nỗi này tại tôi ?

Điều tra, giải thích ?

Có nghĩa gì đâu ?

 

Sông nước Tiền Giang

Sông nước Hậu Giang

Cần Thơ ơi, nước chảy đôi bờ

Khi lớn khi ròng, oan hồn bơ vơ

 

Cây cầu Cần Thơ

Mai kia mốt nọ, xây dựng thành hình

Xe cộ ào ào, mây nước xạc xào

Nghiệt ngã thuở nào, ai còn nhớ không ?

 

Tôi sẽ đứng bên cầu, nhìn dòng người lui tới

Tôi sẽ đứng bên cầu, nhìn dòng người lại qua

Ghi dấu nhạt nhòa, dĩ vãng dần xa

Da thịt tôi này, nước mắt Cần Thơ !!!

 

Lại Thương Về Miền Trung

Cảm thương trận lũ lụt vào tháng 10-2007

lại gây chết chóc và đổ nát các tỉnh Ninh Bình, Thanh Hóa,

Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên,

Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Nha Trang

thuộc vùng đất Miền Trung nghiệt ngã, và đang mưa lớn,

đe dọa Sài Gòn, Miền Nam ?

Viết lúc 8pm đêm 18-10-07 trên chuyến bay.

Mặc Giang

 

Miền Trung ơi, thiên tai chi nhiều thế !

Hết hạn hán khô cằn

Đến bão lụt trào dâng

Người dân tôi đã tan nát phong trần

Lại gánh chịu khi trời long đất lở

Khi nắng, thì nắng như đổ lửa

Khi mưa, thì mưa như trời thủng mất chân mây

Để trút những bạo tàn, man dại, đọa đày

Xuống trên đầu trên cổ người dân Miền Trung cay đắng

Mỗi một năm lại đến

Còn gì là tay trắng !!!

Có năm ập vài lần

Còn gì là manh áo chén cơm !!!

Chan nước mắt !

Ngậm khổ đau !

Nuốt bồ hòn !

Manh chiếu rách

Đắp ông trời

Trăng sao khóc gió !!!

Nước, như vỡ tận nguồn, nước tuôn, nước lũ

Gió, như nộ xung thiên, gió vập, gió vùi

Sóng, như động thủy cung, sóng phủ, sóng quay

Phá xơ xác đất Miền Trung nghiệt ngã

Lúa, ngã gục trên đầu xanh lá mạ

Mộng, thúi tàn khi hạt giống chưa ươm

Mái nhà tranh, xéo gió, rách tươm

Dân quê nghèo, khóc khô nước mắt

Nhiều khi, cũng muốn cắt lìa : nơi chôn nhau cắt rốn

Nhiều khi, cũng muốn đành đoạn : xa mồ mả ông cha

Nhưng đi đâu, thiệt tình, áo quần, chỉ mấy mảnh dính da

Nói đừng cười, chứ bạc với tiền, không một xu dính túi

Tủi, có gì để mà buồn tủi

Đau, có gì để mà buồn đau

Khố rách, đã từ khi mới sinh ra, mở mắt chào đời

Mo cau, đã từ khi mủng dừa sứt mẻ, vét lu, húp nước

Tiết tháo, cúi đỡ cõi còm, thui chột

Hào khí, lom khom xơ xác, khô gầy

Chai sần mấy lớp, đeo tay

Khẳng khiu mấy lớp, đọa đày bước chân

Đầu trần, chống chõi phong trần

Thân trần háp nắng, héo dần tấm thân

Sương sa, lạnh buốt cơ bần

Gió táp, se thắt mấy lần thịt thau

Khổ đau, chồng chất mái đầu

Bù xù tóc trắng, rầu rầu bụi bay

Trắng tay, trắng cả hai tay

Xoa qua bóp lại, không ngày nào nguôi

Miền Trung, quê của tôi ơi

Gian truân đầy ắp, ai người biết không ???

Vậy mà :

Mỗi một năm, thiên tai chi rứa

Mỗi một năm, nghiệt ngã chi ri

Còn chi, mà nói mô tê

Còn chi, mà nói răng ri, nữa hè

Chén cơm manh áo, ai nghe

Chiếu mền tơi tả, sao che đất trời 

Miền Trung, ơi hỡi quê tôi

Hòa trong nước mắt, khóc cười Miền Trung !!!

 

Mặc Giang

Tháng 10 – 2007

 

Châu sa thành gia bảo !

Tháng 11 – 2007

 

Khi sinh ra, vốn mang dòng suối lệ

Tẩm hơi sương chan chứa mọi nỗi niềm

Mỗi một người có một dòng suối riêng

Chảy để thấm đời mình trong nhân thế

 

Mạch ẩm ướt nằm ẩn sâu lặng lẽ

Ngấm cõi lòng, và thẩm thấu con tim

Nếu giọt lệ mà khô cứng, ngậm câm

Thì con người trơ trơ hơn gỗ đá

 

Chín tâm tư, mới lưng tròng lệ đổ

Nhũn tâm hồn, mới động mạch châu sa

Cứ chảy đi, ôi hạnh phúc lắm mà

Vì trái tim bồi hồi nghe sự sống

 

Thật dễ thương, nhìn bờ sông gợn sóng

Thật dễ mến, nhìn bờ suối vo tròn

Không biết khóc, là sống không tâm hồn

Không nước mắt, là chôn đời khô cứng

 

Đừng phụ bạc tắt nguồn cơn sinh động

Đừng bẽ bàng dìm suối lệ vực sâu

Tiếng nói của con tim, và tiếng nói của cái đầu

Hai cái đó thường đôi co nghiệt ngã

 

Giọt thì thầm lung linh hồn sỏi đá

Để ngắm nhìn nước mắt chảy mà chơi

Chảy băng ngang từng mạch sống cuộc đời

Đừng lấn át bởi lằn ranh lý trí

 

Đặt lý trí đứng trên cầu sông Vị

Bắc một nhịp qua suối lệ chìm khe

Khi con tim rung động mạch lắng nghe

Ôi đẹp quá, châu sa thành gia bảo.

 

Ai chưa từng biết khóc ?

Tháng 11 – 2007

 

Khi sắt đá thì mặt lạnh như tiền

Khi nhũn mềm, cũng méo xẹo như ai

Thế mới biết, khóc, quả thực anh tài

Đánh ngã gục anh thư, trượng phu, quân tử

 

Khi cõi lòng đã chín mùi tình tự

Khi tâm hồn đã ủ dột xót xa

Thì bờ mi đã mở mạch châu pha

Nguồn suối lệ cuộn dòng reo tức tưởi

 

Khi lẫm liệt, hơn gió rừng thét núi

Khi dọc ngang, hơn hồng thủy sóng triều

Nhưng có khi vào quán trọ cô liêu

Ôm lủi thủi giọt khô đau mắt xót

 

Bất luận, bậc cái thế anh hùng đảm lược

Bất luận, bậc tướng lãnh thống chế sa trường

Bất luận, bậc dân giả chơn chất bình thường

Nước mắt chảy, cũng kẻm nhẻm, kèm nhem, thút thít

 

Đâu phải riêng chốn hồng trần ô trược

Ngay thánh nhân đã vượt thoát siêu phàm

Không biết khóc, khác nào gỗ đá, thạch nham

Tiếng lòng không biết nghe, tình người đâu có vẹn

 

Trời, dù là khoảng trống mênh mông, còn mưa đổ

Đất, dù là gồ ghề, lồi lõm, còn nứt khe

Huống chi con người, có sẵn hai lòng khe

Mạch không động, khác nào như đã chết

 

Khóc, mới sinh ra, đó là sự thật

Khóc, thấm niềm đau, mới là con người

Khóc, đã nằm sẵn trong tiếng cười

Hỡi nhân thế, ai chưa từng biết khóc ??? 

 

Nghề nào cũng lắm công phu

Tháng 11 - 2007

 

Nghề nào cũng lắm công phu

Muốn cho đến đích, lu bù trần ai

Nghề nào cũng lắm chông gai

Muốn cho tuyệt đỉnh, miệt mài trầm kha

Đôi tay chống chõi sần da

Đôi chân dẫm bước đẫy đà lao linh

Không nghề, cũng lắm tội tình

Có nghề, cũng lắm cực hình, chưa xong

Ở đời, không lẽ long bong

Vai u ai gánh, lưng còng ai mang

Chỉ riêng cái uống cái ăn

Biết bao công sức khó khăn mới thành

Huống chi nên phận nên danh

Não lòng chồng chất tròng trành lên ngôi

Vùi đầu đeo đá leo đồi

Nước mắt xói đất, mồi hôi xói bờ

Vùi cổ xơ xác tàn khô

Tháng năm ì ạch, ngày giờ hết hơi

Nghề nào cũng nhọc một đời

Thời gian ngoảnh lại da mồi tóc sương

Nghề nào cũng lắm tai ương

Dừng chân thở dốc nát đường xót xa

Lò cừ nung nấu ta bà

Chiếc xe nhân thế qua phà trần gian

Mong ai thấu hiểu cơ mang

Đừng trơ mắt ếch bẽ bàng thế nhân.

 

cầu chi ai !

Viết thêm 1 bài cho cảnh lũ lụt cuối năm 2007,

hoành hành và tàn phá hơn mười mấy tỉnh Miền Trung.

Tháng 11 – 2007

 

Lụt, đang hoành hành Thanh Hóa !

Lụt, đang càn quét Nghệ An !

Lụt, đang tàn phá Ninh Bình !

Lụt, đâu có tha Hà Tĩnh !

Còn Quảng Bình, cũng ngập tràn, chấn động !

Còn Quảng Trị, cũng nghiêng ngửa, điêu linh !

Quảng Nam - Đà Nẵng, hứng chịu cực hình !

Thừa Thiên - Huế, lặn chìm trong biển nước !

Tỉnh Quảng Ngãi, tơi bời chất ngất !

Tỉnh Bình Định, ập phủ tan hoang !

Tỉnh Phú Yên, hớt hãi kinh hoàng !

Nha Trang – Khánh Hòa, còn gì là thùy dương cát trắng !!!

Ôi, vùng đất Miền Trung nhỏ hẹp, người đông

Khi nắng, thì nắng như đổ lửa

Ôi, vùng đất Miền Trung hứng biển, đỡ núi

Khi mưa, thì mưa dập gió vùi

Làm tiêu điều quê nghèo chơn chất của tôi ơi

Lòng quặn thắt, nơi chôn nhau cắt rốn

Đâu cần đánh dấu, là trận lụt lịch sử

Đâu cần đánh dấu, là trận lụt lớn nhất của mấy mươi năm

Có năm nào, người dân tôi, không chùn xuống nặng oằn

Núi còn lở !

Đèo còn nghiêng !

Đất còn sạt !

Đá còn quay !

Đường còn trụt !

Thành còn lay !

Nói chi đến :

Cửa nhà !

Miếng cơm !

Manh áo !

Ân có nặng, mới càng thêm áo não

Nghĩa có sâu, mới càng thấm niềm đau

Người vô can, cũng chia sẻ một bầu

Huống chi, nói đến chữ đồng bào ruột thịt

Xin cảm ơn ai, dẫu, “lòng có nhiều nhưng của ít”

Xin cảm ơn ai, dẫu, “lá rách làm khổ lá lành”

Qua từng cơn

Người dân tôi ngó quanh :

Ngậm đắng !

Nuốt cay !

Ôm đầu !

Bó gối !

Hỡi thiên địa, nếu có bạo tàn thì ùn ùn bão thổi

Hỡi trời đất, nếu có nhẫn tâm thì chấn động càn khôn

Làm cho một trận tan tành, vẫn còn hơn

Chứ năm từng năm, đừng đáo lui đáo tới

Thà chấp nhận một phen, rồi tô bồi, chống đỡ

Thà hứng chịu một trận, rồi vá đắp, dựng xây

Chứ chưa kịp ngóc đầu, ngồi dậy, đứng lên

Lại ập phủ, cư không an, lấy gì mà lạc nghiệp

Dân Miền Trung cay đắng, lại chồng thêm oan nghiệt

Dẫm đất ngó ông trời, sao ông nhẫn quá tay

Ở trên cao, sao ông không thấy nỗi này

Tận chốn thiên đình, chẳng lẽ ăn không ngồi rồi

Nổi tánh thiên lôi, bày những trò hành hạ

Người dân Miền Trung ơi !

Hỡi thời thế, thế thời là thế

Nhưng một lòng một dạ trung kiên

Dù cho nghiệt ngã, oan khiên

Tương thân tương ái, hậu tiền có nhau

Dù cho bạc hếu mái đầu

Nhìn ngang xẻ dọc, cơ cầu chi ai

Dù cho ập phủ thiên tai

Nghĩa nhân đức trọng hoa cài Miền Trung.

 

Bao giờ thoát khổ !

Viết để chia sẻ những mảnh đời bất hạnh,

đã nghèo khổ lại còn hạn hán từng năm

và lũ lụt mỗi năm, lại đang ập phủ não nề !

Tháng 11 – 2007

 

Cái nghèo khổ, thì làm sao no lưng ấm cật ?

Cái cơ cùng, thì làm sao thoát khỏi mốc meo ?

Ôi những tiếng eo kèo

Ngất đồi cao gió hú

Cái khổ nghèo, vốn đã mang từ thuở

Mới sinh ra, vừa mở mắt chào đời

Đến lớn lên, dù vài chục, mấy mươi

Càng gồng gánh, càng chất chồng nặng trĩu

Bởi cha mẹ tôi, cũng đã từng nghèo khổ

Một mái nhà tranh, chừa lỗ ngó ông trời

Cơm hẩm độn khoai, từng bữa thở hết hơi

Đồng cạn đồng sâu, đất cằn phơi sỏi đá

Cả cuộc đời tôi, cũng chạy bương tơi tả

Suốt mấy mươi năm, cũng vật lộn muôn bề

Nhưng không làm sao thoát nổi cảnh ê chề

Lại còn vợ chồng, và một đàn con nheo nhóc

Nói rằng khóc, thật sự, tôi đâu còn nước mắt

Nó đã khô trong dãi nắng mưa dầu

Nó đã chìm trong cạn đáy thâm sâu

Đày lao nhọc, tấm thân tôi tàn tạ

Lưng còng xuống, đeo trầm kha vất vả

Chân khẳng khiu, lội sỏi đá chông gai

Đầu bạc phơ phủ một mái hoa cài

Dáng ủ rũ, xác xơ bồng tóc trắng

Mùa hạn hán, da thẫm màu, đỡ nắng

Mùa lũ lụt, thân còm cõi, chống mưa

Nhà trống trơn, không của cải dư thừa

Lửa hết cháy, nước hết trôi một cái gì được nữa

Tôi dốt nát, trường làng ê a ba chữ

Các con tôi, chưa qua khỏi tiểu học gần nhà

Mỗi khi nghe học phí, sách vở, lòng dạ xót xa

Thì làm sao bò lên, mà gọi là trình độ

Mảnh ruộng với khu vườn, chỉ một khoanh, bó rọ

Con cái kết phu thê, chia cái gì mà chia

Nên cũng như tôi, bương chải đủ thứ nghề

Nhưng cuộc sống vắt đèo heo hút gió

Ôi thân phận, cái nghèo đeo cái khổ

Ôi cô cùng, cái khó bó cái khôn

Tôi ao ước, sao cho được khá hơn

Nhưng số không, biết làm sao mà ao ước ???

 

Người dân quê thống khổ !

Viết lúc 6am 15-11-07, để thương cảnh hơn mười mấy Tỉnh Miền Trung

đã bị tràn ngập và tàn phá bởi 5 trận lũ lụt vào năm nay (2007),

cơ chừng chưa thoát khỏi !

Tháng 11 – 2007 

 

Tôi thấy rồi em

Nước tràn bờ lênh láng

Tôi nghe rồi em

Cả biển nước mênh mông

Nước nuốt mất ruộng đồng

Nước cuốn trôi phố thị

Kia, người mẹ, tay bồng tay bế

Nọ, cụ già, túi rách đeo vai

Đó, con thơ, nước mắt lăn dài

Đây, vợ hiền, khóc chồng tang trắng

Đeo một mớ bùi nhùi, di tản lên nơi cao, ngậm đắng

Mang một mớ tạp nham, bỏ của cải thoát thân, nuốt cay

Khốn cùng, đã trắng hai tay

Lại càng tay trắng, đọa đày trầm kha

Vách phên, tạm gọi là nhà

Cuốn trôi sạch bách, cửa nhà còn chi

Gia tài, cơm gạo hẩm thiu

Quăng vào biển nước, tiêu điều xác xơ

Chút cứu trợ, dăm ba gói mì, với vài “lon”, húp cháo

Chút lòng vàng, tiếng an tiếng ủi, riêng thân phận đói nghèo

Từ nay, mang cả mốc meo

Tay gồng tay gánh leo trèo sơn khê

Để nghe, cạn nỗi ê chề

Một đời gian khổ, bốn bề bủa giăng

Không còn cái uống cái ăn

Lấy đâu, mà để học hành, hỡ con

Hàng rong, mua bán cõi còm

Nghèo nàn xơ xác, ai thèm ngó đâu

Cuộc đời, khốn khó ngập đầu

Dại khôn – khôn dại, xỏ xâu mang về

Dân nhà quê, vốn đã quê mùa từ nhỏ

Ít học hành, vốn không biết nói biết năn

Nên lấm la lấm lét, sợ người ta cười, biết răng

Làm, biết làm mô tê, sợ người ta chê, khổ rứa

Cả nhà, ủm thủm trong căn lều, không cửa

Gia đình, chật vật dưới vách lá, không cài

Bữa ăn, vợ chồng con cái ngồi che lại, lỡ con mắt của ai

Nhìn vào thấy, đã nhục nhằn, lại còn thêm xấu hổ

Trời ơi, cao lồng lộng, sao không thèm ngó

Đất ơi, rộng thênh thang, sao chẳng chỗ dung

Trên trần gian, đâu là chỗ khốn cùng

Hãy cứ thử đem ra mà so sánh

Tôi nghe rồi em,

Biết làm sao cơn ấm lạnh ???

Tôi nghe rồi em,

Biết làm sao nỗi cơ hàn

Vậy mà, hết hạn hán đến lũ lụt hàng năm

Ai có hiểu người dân quê thống khổ !!!

 

Nhớ mãi nghe em !

 

Tấm lòng luôn hiện hữu

Mắt thương nhìn cuộc đời

Chúng sanh khắp nơi nơi

Mang từ tâm tế độ

 

Vào trần gian đau khổ

Nghe tiếng nói kêu thương

Vào thế giới nhiểu nhương

Nghe tiếng kêu trầm thống

 

Tạo niềm tin, sức sống

Cho hy vọng, thăng hoa

Ban tịnh thủy cam lồ

Thuyền thanh lương dong ruổi

 

Nhẹ nhàng như bờ suối

Thanh thản như dòng sông

Khắp pháp giới mênh mông

Thênh thang đường Tứ Thánh

 

Đi đầu nguồn cuối ngọn

Dạo vô thỉ vô chung

Ta có mặt vô cùng

Em ơi, đừng ái ngại

 

Bước lên ngàn quan ải

Thoát vô hạn biên cương

Ta đi khắp nẻo đường

Lòng an nhiên bất động

 

Nhìn kia, nước và sóng

Sóng với nước lung linh

Em vẫn nét băng trinh

Ta vẫn tròn tánh thể

 

Giữa đôi bờ sinh tử

Nào có nghĩa tử sinh

Ta nguyên vẹn bóng hình

Em tinh anh muôn thuở

 

Nghe không, từ tiếng gọi

Luôn nhớ mãi nghe em !

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 12500)
Tác giả huý HOÀI HẢI, họ VƯƠNG, người Trường Lạc, Phước Châu, sanh năm Khai Nguyên thứ 12 đời Đường Huyền Tông (CN 724)... Thích Duy Lực dịch
(Xem: 9610)
Tìm Phật ở đâu? Trăm ngàn kẻ điên đi tìm Phật, nếu có tìm thấy một người thì đó cũng không phải là Phật... Dương Đình Hỷ
(Xem: 10166)
Những ai mới bước chân vào cửa Thiền tông đôi khi thường bỡ ngỡ vì thấy pháp tu này có nhiều điểm có vẻ khác biệt so với các tông phái khác trong đạo Phật... Tâm Thái
(Xem: 20508)
Trong ngôn ngữ Việt Nam, từ “đau khổ” được dùng để chỉ trạng thái bất như ý, khó chịu và buồn phiền cùng cực... Nguyễn Hữu Đức
(Xem: 11705)
Thiền không xa lạ đối với giới Phật học trong suốt hơn hai ngàn năm qua. Cá nhân tôi, trong những năm gần đây cũng áp dụng Thiền song song với thuốc cần thiết để chữa bệnh, kết quả rất tốt... Hồng Quang
(Xem: 46796)
Thiền tông lấy bản tâm làm chủ, nên sự tu hành của Thiền sư là sống trở lại với ông chủ của mình, trong mọi hành động, mọi thời gian... HT Thích Thanh Từ
(Xem: 12143)
Thiền cứu tôi từ tuyệt vọng hơn một lần. Trong những giai đoạn bệnh hoạn trầm trọng nhất, tôi đã được cứu bằng nhận thức rằng kinh nghiệm đau đớn chỉ là nhất thời... Huỳnh Kim Quang
(Xem: 11840)
Các khoa học gia đã tìm thấy Thiền tập đều đặn có thể thay đổi cơ cấu hoạt độnghệ thống kinh mạch bên trong não bộ... Nguyên tác: Marc Kaufman; Trần Như Mai dịch
(Xem: 17917)
Ông Bàng Uẩn (tên Trung Hoa là P'ang Yun, theo cuốn A Man of Zen, của R.F. Sasaki, Y. Iriya và D.R. Fraser) người huyện Hành Dương, Trung Hoa, tự là Ðạo Huyền (Tao-hsuan) sinh khoảng năm 740 và chết năm 808... Dương Đình Hỷ
(Xem: 10199)
"Ở đời vui đạo hãy tuỳ duyên, Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền. Trong nhà có báu thôi tìm kiếm, Đối cảnh không tâm chớ hỏi thiền." Thích Đạt Ma Phổ Giác
(Xem: 17877)
Bài khảo luận này là của tác giả Wendy Woods, sinh quán Toronto, Canada, chủ nhân của Watershed Training Solutions, một công ty do bà sáng lập vào năm 2003... Tâm Huy Huỳnh Kim Quang
(Xem: 18257)
Viết về cuộc đời giác ngộ của những Thiền Sư là viết về một cái không vĩ đại, rỗng suốt, trong veo... Như Hùng
(Xem: 17088)
Đây là một cuốn sách quý, đúc kết kinh ngiệm trên 25 năm giảng dạy Phật pháp và hướng dẫn hành thiền của Thiền sư Ajaham tại Úc và các nước Đông Nam Á...
(Xem: 11531)
Tinh yếu của thiền trước tiên là quay cái nhìn vào bên trong tự thể. Muốn như thế chúng ta cần phải biết sử dụng 3 phương tiện...
(Xem: 11690)
Thiền Và Chỉ Quán - Nguyên tác: Thiên Thai Trí Khải, Paul L. Swanson biên soạn, Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm dịch
(Xem: 19862)
Pháp bản như vô pháp, Phi hữu diệc phi vô, Nhược nhân tri thử pháp, Chúng sanh dữ Phật đồng... Thiền sư Huệ Sinh
(Xem: 7225)
An-ban thiền được thành lập trên nền tảng là kinh An-ban Thủ Ý và kinh Ấm Trì Nhập. Ngài An Thế Cao dịch có kinh An-ban Thủ Ý, Ấm Trì Nhập chuyên nói về thiền định...
(Xem: 9251)
Nguyên tác Hoa ngữ của “66 cầu thiền ngữ” này là “Lục thập lục điều kinh điển thiền ngữ”
(Xem: 14937)
Thiền là một con đò dùng để đưa người rời bỏ bờ khổ đau và vô minh để tới bờ của an lạcgiải thoát...
(Xem: 18715)
Mắt mở nửa chừng, hãy dịu dàng cảm nhận từng hơi thở vào và ra. Và cảm nhận rằng toàn thân bạn đang dịu dàng thở.
(Xem: 15324)
Quán các pháp chẳng thường chẳng đoạn, cũng chẳng phải có, chẳng phải không, chỗ tâm hành diệt, ngôn thuyết cũng bặt dứt. Đó gọi là quán sâu xa thanh tịnh.
(Xem: 17374)
Quyển "Thiền tông quyết nghi tập" này do thiền sư Đoạn Vân Trí Triệt soạn vào đời Nguyên, được ấn hành vào niên hiệu Khang Hi thứ 6 (1667) đời Thanh...
(Xem: 29841)
Những lời khuyên dạy trong những trang sau đây đều căn cứ trên kinh nghiệm thực hành của Ngài Thiền Sư Ashin Tejaniya.
(Xem: 31622)
Qua quyển sách mỏng này, Susan đã chia sẻ rất chân thật các tâm trạng mà bà phải trải qua trong tuổi già...
(Xem: 32888)
Đức Phật dạy chúng ta hãy vất bỏ mọi thái cực. Đó là con đường thực hành chân chính, dẫn đến nơi thoát khỏi sanh tử. Không có khoái lạc và đau khổ trên đường này...
(Xem: 30888)
Từng Bước Nở Hoa Sen - Chén trà trong hai tay, Chánh niệm nâng tròn đầy, Thân và tâm an trú, Bây giờ ở đây... Thích Nhất Hạnh
(Xem: 32672)
Khi bạn duy trì được chánh niệm trong mọi lúc, tâm bạn sẽ luôn luôn mạnh mẽ và đầy sức sống, rất trong sángan lạc. Bạn cảm thấy nội tâm mình vô cùng thanh tịnh và cao thượng.
(Xem: 39420)
Đa Văn từ lâu được nổi tiếng là nghe nhiều, nhớ giỏi. Hôm kia, chẳng biết suy nghĩ được điều gì mà chú hăm hở chạy vào gặp nhà sư, lễ phép và khách sáo nói...
(Xem: 40521)
Mục đích của cuộc đời chúng ta là để trưởng thành, là để giải quyết các vấn đề của mình một cách chánh niệmý nghĩa. Trí tuệ sẽ đến và chánh niệm cũng đến cùng.
(Xem: 50239)
Khi bạn tiếp tục tiến tới trên đạo lộ một cách đúng đắn, với ý định trở thành một con người giác ngộ, bạn phải kiểm soát tâm theo đúng cách...
(Xem: 16133)
Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.
(Xem: 25534)
Con đường hướng về sự nhẹ nhàng, chẳng lẽ không là hướng mở đúng đắn giữa một nhịp sống chẳng “nhẹ” chút nào, giữa bao nhiêu lực tấn công từ mọi phía...
(Xem: 17860)
Từ xưa, Phật giáo Trung Hoa cho hệ thống những người chuyên tâm tọa thiềnThiền tông bao gồm cả hai hệ thống Thiên ThaiTam Luận chớ không nhất thiết chỉ có Đạt Ma tông... Lê Sỹ Minh Tùng
(Xem: 33404)
Phật hoàng Trần Nhân Tông, tên húy là Trần Khâm, sinh ngày 07/12/1258 (11/11/Mậu Ngọ), con trưởng của Vua Trần Thánh Tông và Hoàng Thái hậu Nguyên Thánh.
(Xem: 39706)
Tập sách nhỏ này là tài liệu hướng dẫn tu tập minh sát, đối tượng tứ oai nghi của thiền sư Achaan Naeb, được thiền viện Boonkanjanaram biên soạn...
(Xem: 44092)
Thiền dạy cho ta KHÔNG BIẾT, để lắng lòng tỉnh thức trước mọi tình huống cám dỗcon người nhận giặc làm con, nhận giả làm chơn, không thể nào vượt thoát sanh tử luân hồi...
(Xem: 23146)
Cổ đức bảo: “Kinh là lời Phật, Thiền là Tâm Phật”. Trên lộ trình Giác ngộ, hành giả cần phải thực hành cả hai mặt: Thấu ngữ và Đạt tâm... Thích Giác Nguyên
(Xem: 44157)
Giáo pháp Thiền giống như một cánh cửa sổ. Trước nhất chúng ta mới nhìn vào chỉ thấy bề mặt phản ánh lờ mờ. Nhưng khi chúng ta tu hành thì khả năng nhìn thấy trở nên rõ ràng.
(Xem: 42959)
Khi buông hết tất cả, quý vị có thể tin tưởng vào Tự tánh của mình 100%. Lúc ấy tâm của quý vị trong sáng như hư không, như tấm gương trong suốt...
(Xem: 44488)
Không phải chúng ta hành thiền để được người khác mến phục, kính nể nhưng để đóng góp vào sự bình an của thế giới. Chúng ta làm theo những lời dạy của Ðức Phật...
(Xem: 39285)
Đức Phật dạy Bốn Thánh Đế này cho chúng ta để đắc chứng Niết-bàn, Thánh Đế Thứ Ba, chấm dứt hoàn toàn tái sanh và do đó cũng chấm dứt luôn Khổ.
(Xem: 19307)
Bài tụng giảng về tất cả các pháp đều phát xuất từ một Nguồn (Source), cũng như cành, lá, hoa, trái của một cây đều từ một gốc mà ra.
(Xem: 35729)
Thiền sư Nhật Dōgen Kigen (Đạo Nguyên Hy Huyền) (1200-1253), cũng thường được gọi là Eihei Dōgen, là vị tổ sáng lập tông Tào Động (Nh: Sōtō) tại Nhật.
(Xem: 24273)
Chúng ta ai cũng có tánh Phật nhưng chưa phải Phật quả. Phật tánh không rời mình, nhưng ta còn mê, còn quên nên làm chúng sanh.
(Xem: 20449)
Ngộ được các tướng không, tâm tự vô niệm; niệm khởi tức giác, giác biết tức vô. Muốn tu hành pháp môn vi diệu, duy chỉ có con đường này.
(Xem: 19068)
Đạo Phật là đạo giải thoát, giải thoát cái gì? Giải thoát khổ đau, phiền nảo, giải thoát khỏi dòng bộc lưu sanh tử, hay cứu cánhgiải thoát khỏi sanh tử luân hồi.
(Xem: 18980)
Nhìn từ một chiều khác của Thiền, thường được nhấn mạnh trong Tổ Sư Thiền, là “hãy giữ lấy tâm không biết.” Nghĩa là, lấy cái “tâm không biết” để đối trị các pháp.
(Xem: 19372)
“Ta có Chánh Pháp Nhãn TạngNiết Bàn Diệu Tâm, nay trao truyền cho ông Ca Diếp”. Thích Đức Trí
(Xem: 20375)
Chúng tôi được đưa vào một phòng rộng. Những gối ngồi thiền và một giỏ đồ chơi được bày ra, cũng như những cái bàn nhỏ...
(Xem: 15614)
Thi ca là sự trở mình của cảm xúc, công án bằng thi ca là sự đánh động, chạm thẳng vào tâm thức, tạo thành một thứ năng lượng cho giác ngộ vụt khởi.
(Xem: 36384)
Pháp hành thiền không chỉ dành riêng cho người Ấn Độ hay cho những người trong thời Đức Phật còn tại thế, mà là cho cả nhân loại vào tất cả mọi thời đại và ở khắp mọi nơi.
(Xem: 20352)
Khi tìm hiểu cảm nhận của các Thiền sư về mùa Xuân, điều dễ dàng nhận thấy là các ngài cũng không chối từ hay lẩn tránh vẻ đẹp mà tạo hóa ban tặng...
(Xem: 31601)
Bậc giác ngộ, đức Phật Gotama, sử dụng từ bhavana để diễn tả những thực tập về sự phát triển của tinh thần. Từ này được dịch đại kháithiền định.
(Xem: 15982)
Xem xét lại chính mình, không lao ra ngoài. Không lao ra là một phương pháp chắc thực để chúng ta đừng bị các duyên bên ngoài dẫn đi, như thế mới an ổn.
(Xem: 35985)
Cốt Nhục Của Thiền là một tác phẩm ghi lại 101 câu chuyện về thiền ở Trung Hoa và Nhật Bản - Trần Trúc Lâm dịch
(Xem: 34467)
Thiếu CHÁNH KIẾN trong sự tu hành chẳng khác gì một kẻ đi đường không có BẢN ĐỒ, không có ÁNH SÁNG rất dễ bị dẫn dụ đi theo đom đóm, ma trơi.
(Xem: 19543)
Ca Diếp thấy Phật đưa cái bông lên mà không nói, Ca Diếp cũng không nói, nhưng nét mặt hớn hở mỉm cười, là ông đã rõ thấu Chánh pháp của Phật, nó ẩn tàng sâu kín...
(Xem: 18992)
Đức Phật đã mở bày nhiều pháp hội, diễn thuyết vô lượng pháp môn, khiến cho trời người đều được lợi lạc. Dù vậy, giải thoát Niết-bàn là trạng thái tự chứng tự nội...
(Xem: 22984)
TỨ NIỆM XỨ là pháp thiền để hiểu rõ, để hiểu sâu, và để khám phá thực tướng VÔ NGÃ của chính mình. Nếu không hiểu rõ mình thì còn lâu mới có thể sửa đổi...
(Xem: 20231)
Đức Phật đưa cành hoa lên (niêm hoa) và ngài Ca Diếp hiểu ý mỉm cười (vi tiếu). Đó là pháp môn lấy tâm truyền tâm.
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant